Total Pageviews

Showing posts with label Bài Đọc Giả Gởi - Bài Lụm Trên Mạng. Show all posts
Showing posts with label Bài Đọc Giả Gởi - Bài Lụm Trên Mạng. Show all posts

Wednesday, January 30, 2013

Còn Cờ Đỏ Sao Vàng Thì Không Bao Giờ Có Độc Lập Tự Do Hạnh Phúc

Còn Cờ Đỏ Sao Vàng Thì Không Bao Giờ Có Độc Lập Tự Do Hạnh Phúc


Blogger Blacky Lê TRung Thành

Còn Cờ Đỏ Sao Vàng Thì Không Bao Giờ Có Độc Lập Tự Do Hạnh Phúc
Sinh viên Lê Trung Thành, ngoài 20 tuổi, người đã bay qua Thái Lan trước đây để chống ngọn đuốc Olympic 2008. Mặc dù sinh ra và lớn lên trong nước, bị nhồi sọ nhưng tuổi trẻ ngày nay với internet đã không còn “ngu” như tôi ngày trước. Đọc bài này mới thấy rằng các em bây giờ đã hiểu hết.
Đài Loan 13/03/2009
- Viết cho “bác” ở dưới địa ngục để báo cho “bác” biết dù tôi đã bị Đảng của “bác” nhồi sọ suốt 2 chục năm nhưng đầu óc vẫn còn tỉnh táo.
- Viết cho dì của tôi đang vất vã kiếm kế sinh nhai nuôi đàn con nhỏ.
- Viết cho dượng của tôi đang ngày đêm canh giữ trên hòn đảo Trường Sa “còn sót lại”.
- Viết cho anh chị tôi đang hăng hái dấn thân “vì sự nghiệp dân giàu nước mạnh xã hội công bằng văn minh”.
- Viết cho bạn tôi tốt nghiệp đại học loại khá, thất nghiệp, đóng tiền nhà thì hết tiền ăn, muốn ăn thì hết đóng tiền nhà.
- Cũng viết cho bạn tôi, con một gia đình quan chức giàu có nhưng đang sống mất phương hướng trong xã hội lộn ngược này.
- Và viết cho thằng em tội nghiệp của tôi đang ngồi trên ghế nhà trường, miệng đọc ê a, mặt mày ngơ ngác.

Ngày mùng 02/09/1945, Hồ Chí Minh tuyên bố “độc lập” để rồi hàng năm vào cái ngày tối tăm đó đất nước mình dẫu đói nghèo vẫn phải oằn mình tổ chức “quốc khánh” rình rang tốn không biết bao nhiêu là tiền của, phô diễn cờ hoa rợp trời, quan chức đua nhau đọc diễn văn với các bữa tiệc xa xỉ vô tội vạ. Cùng lúc đó thì hàng triệu người khác đang còng lưng trên những cánh đồng cằn cỗi với cái bụng đói meo, tất cả chỉ với một mục đích ca ngợi sự vẽ vang của Đảng đã lãnh đạo nhân dân đánh đuổi thực dân Pháp dành “độc lập” cho dân tộc. Nhưng giờ đây nhân loại đã bước vào kỹ nguyên tin học với tốc độ truyền tải thông tin vô cùng khủng khiếp mà chắc chắn ông Hồ không thể nào tưởng tượng nỗi, người Việt Nam giờ có thể dễ dàng tiếp cận hơn với nhiều “thông tin ngoài luồng”, nhiều anh chị mặt đỏ bừng bừng khi vô tình đi lạc vào một “website phản động” nào đó, một người bạn cũ còn kín đáo gởi tin nhắn vào blog của tôi với nội dung như sau: “lâu rồi mới vô đọc blog của mi, phản động quá, tau không có đủ can đảm để đọc hết bài nữa, lo học đi mi, việc nước đã có nhà nước lo ”. Và nhiều lần tôi đã cố giải thích cho bạn tôi hiểu rằng thực ra sau mùng 02/09/1945 nước ta không hề có độc lập, đó chỉ đơn giản là việc thay thế Chủ Nghĩa Thực Dân bằng Chủ Nghĩa Cộng Sản, mà chính ông Hồ là tay sai và lá cờ đỏ sao vàng mà ông ta mang về ngang nhiên bay trên bầu trời nước ta từ đó. Bài học năm xưa, lợi dụng người dân ít học ông Hồ đã khéo léo che đậy Chủ nghĩa Cộng Sản bằng cách kích động lòng yêu nước, bao nhiêu triệu người đã bỏ lại tuổi thanh xuân trong cuộc chiến “chống Mỹ cứu nước”, chữ “cứu nước” là chữ linh thiêng nhất của Dân Tộc chúng ta vì nó gắn liền với suốt chiều dài lịch sử của Dân Tộc. Vì hai chữ đó người Việt Nam sẵn sàng hy sinh tất cả.
Nhưng than ôi, tất cả đã bị lừa và ngày hôm nay vẫn tiếp tục bị lừa. Dân tộc ta đâu thiếu người tài, Phan Bội Châu, Nguyễn Thái Học, Lý Đông A, Huỳnh Phú sổ … nhưng chỉ có Hồ Chí Minh là người gặp thời, thời của quỷ, chính xác là thời “quỷ đỏ” lộng hành, với tham vọng nhuộm đỏ cả địa cầu. Chúng ta hãy tưởng tượng xem nếu như ngày hôm nay khắp hoàn vũ này nước nào cũng bị áp bức bởi Chủ Nghĩa Cộng Sản thì sẽ ra sao ? Xin thưa tất cả hơn 6 tỷ người sẽ sống trong “ thế giới đại đồng”, lúc đó kinh đô ánh sáng Paris sẽ tăm tối như Bắc Hàn, và người dân Newyork cũng sẽ chèo thuyền đánh cá trên phố giống như Hà Nội của chúng ta. Tất cả sẽ bình đẳng, ai sinh ra cũng đói khổ như nhau, ai cũng mất nhân quyền như nhau, cũng được Đảng nhồi sọ như nhau, sẽ không còn ai ganh tỵ ai, tất cả sẽ không còn đấu tranh, cứ như thế sinh ra làm nô lệ, không chết vì già thì cũng chết vì kiệt sức. Đó là viễn cảnh một trái đất màu hồng của máu và nước mắt.

Chính vì hiểu được hiểm hoạ đó nên nước Mỹ với vai trò là một siêu cường có trách nhiệm phải đi tiên phong lãnh đạo các nước khác trong việc chặn đứng sự bành trướng của khối Cộng Sản trên thế giới, thế nên việc “ngụy Hồ” kêu gọi “chống Mỹ cứu nước” trên thực chất phải được hiểu đúng đắn là chống Mỹ cứu Chủ Nghĩa Cộng Sản. Chỉ có người dân quê thật thà chất phác là mù quáng tin theo những khẩu hiệu ngụy tạo đó, và có lẽ nếu tôi sinh ra dưới xã hội miền Bắc vào thời đó tôi cũng sẽ yêu nước mù quáng, sẽ cầm súng đi đánh Mỹ, sẽ nuôi giấu cán bộ, sẽ liều chết trong các cuộc xung phong, và nếu không bỏ mạng thì sẽ may mắn được sống cuộc sống ‘hoà bình” với tay cụt, chân cụt, đang ngồi chờ khách bơm xe ở dọc đường, hay về nhà đi cày với mảnh ruộng bé hơn hồi còn chiến tranh, vì hoà bình rồi thì người ta biến nó thành sân gôn hay các khu rì sọt để “sánh vai với các cường quốc năm châu”, rồi đời sống quá khổ, quá oan ức tôi cũng sẽ đi khiếu kiện như bao người khác, tôi sẽ kêu “thủ tướng ơi cứu dân”, “quốc hội ơi cứu dân”, đến một lúc kêu hoài chúng nó không nghe thì có khi với bản tính ngông cuồng cộng với việc hết đường sống, tôi lại đánh bom cảm tử cũng nên … Chính vì thế nên tôi muốn nói rằng nếu không có lá cờ đỏ của ông Hồ mang về thì sẽ không có quá nhiều bi kịch trên đất nước như ngày hôm nay. Tất nhiên lịch sử không bao giờ nói nếu.
Và ngày 30/04/1975, là ngày mà triệu người vui, triệu người buồn, nhưng triệu người vui kia thì cũng mếu máo không lâu sau đó. Từ đây nửa nước Việt Nam tự do đã chìm vào biết bao nhiêu khổ đau mà kể cho hết. Vết thương lịch sử này ngoài trách nhiệm của người Việt, cũng không thể không nhắc đến việc Mỹ đã phản bội đồng minh, vì cục diện chính trị lúc đó và vì chiến lược lâu dài, Mỹ đã để cho màu đỏ của máu loang lổ trên khắp miền Nam sau khi ký kết hiệp định Paris 1973, hiển nhiên Mỹ không thể thả nổi cho khối Cộng Sản bành trướng sang đến Mỹ nhưng ở một chừng mực nào đó vì lợi ích của nước Mỹ được cân nhắc kỹ càng thì Mỹ sẳn sàng thoả hiệp với Cộng Sản cho dù thoả hiệp đó sẽ giết chết hàng triệu người hay cả một dân tộc khác. Gần đây nhất trong bộ phim “Việt Nam Việt Nam“ của đạo diễn John Ford được công bố sau 37 năm bị giấu kín, thượng nghị sĩ Ronald Reagan đã thừa nhận “.. chấm dứt chiến tranh không đơn thuần là chỉ rút quân về nhà là xong. Vì lẽ, cái giá phải trả cho loại hoà bình đó là ngàn năm tăm tối cho các thệ hệ sinh tại Viêt Nam về sau”. Mỹ đã thua Cộng Sản trên chiến trường Việt Nam, nhưng trên chiến trường thế giới thì Mỹ đang thắng sau khi một loạt khối Cộng Sản Đông Âu và Nga Xô xụp đổ, đến trong tương lai gần thì Trung Cộng, Bắc Hàn và Việt Cộng cũng sẽ chịu chung số phận với ông tổ của chúng mà thôi.
Biết chắc chắn là Cộng Sản phải đến hồi suy vong nhưng cái hậu quả của nó để lại sau 33 năm hà hiếp dân tộc mới ghê gớm thay, biết bao nhiêu năm nữa mới phục hồi được môi trường sống đang bị phá hoại, bao nhiêu năm nữa mới cải thiện được nòi giống đang ngày một bệnh hoạn, và bao nhiêu năm nữa mới làm sáng lại đạo đức nhân phẩm của người Việt khi ngày một băng hoại. Tôi cảm thấy tiếc nuối vô cùng, tiếc cho cơ hội được sống tự do hạnh phúc của người Việt đã vỡ tan tành, tiếc cho những ai chưa từng và đã từng được “ghé bến sài gòn, là nơi du khách dập dồn từ 5 châu tới viếng thăm thủ đô, dòng sông chen chúc tàu đò, ngựa xe buôn bán hẹn hò, người dân no ấm sống đời tự do”, tự do thì đã mất,tiếc nuối cũng đã muộn, mong sao con cháu thế hệ sau sẽ khắc cốt ghi tâm bài học của một nước nhược tiểu phải gánh chịu.
Sau mùng 02/09/1945, ông Hồ đã đưa đất nước vào con đường khánh kiệt với những cuộc chết chóc triền miên chỉ vì ích kỷ thủ đắc riêng cho cái bản ngã đầy ắp tính man rợ của Quốc Tế Cộng Sản. Ở thời chiến thì người dân chết theo kiểu của thời chiến, nay thời bình thì chết theo kiểu thời bình, ví như giết “cường hào ác bá” trong cuộc cải cách ruộng đất, thảm sát hàng ngàn người dân vô tội ở Huế trong trận Mậu Thân, hay trên đại lộ kinh hoàng Việt Cộng đã hả hê mở một bửa tiệc thịt người khi nả đại pháo 130 ly và hoả tiễn 122 ly vào người dân Quảng Trị đang rồng rắn kéo nhau dài hàng chục kilômét vào Huế để lánh nạn Cộng Sản, còn giờ đây thì người dân mất đất mất ruộng đói mà chết, ra đường sập hố ga hay xe đụng mà chết, ăn uống ngộ độc mà chết, đi làm giấy tờ bị hành lên hành xuống tức mà chết … & … rất nhiều kiểu chết và cứ ở đâu có Cộng Sản thì ở đó có phi lý, có bất công, có mùi tanh của máu, có xú uế của xác người nên người ta còn gọi cờ đỏ sao vàng với một cái tên dễ nhớ khác : Cờ Máu.
Ngày hôm nay vui mừng lắm khi ngày càng có nhiều người trẻ yêu nước chống Cộng quyết liệt, nhiều người không chống Cộng nhưng cũng yêu nước quyết liệt, nhưng tất cả nên là những người chịu khó tìm hiểu lịch sử trước đã.
Hãy nhìn xem cả thế giới đều rùng mình khi nghe nhắc đến Chủ Nghĩa Cộng Sản, và Quốc Tế Cộng Sản bị toà án thế giới lên án với tội ác chống lại hoà bình thế giới, tội ác chiến tranh, và tội ác chống lại con người. Những năm gần đây người Tàu Tự Do đã ra mắt tác phẩm Cửu Bình (9 bài bình luận về Đảng Cộng sản Tàu), tác phẩm đã phơi bày những tội ác những cuộc giết người man rợ mà Trung Cộng đã gây ra và vạch trần bản chất lưu manh tà giáo, phản con người, phản vũ trụ của Chủ Nghĩa Cộng Sản, người đọc sẽ không khỏi kinh hoàng và thương cảm cho dân tộc Trung Hoa luôn vổ ngực xưng hùng xưng bá giờ đây thê thảm đến như vậy, thật là khủng khiếp khi nhận được con số thống kê của thời báo Đại Kỷ Nguyên từ ngày 03/12/2004 cho tới nay 13/03/2009 chỉ vỏn vẹn 4 năm 3 tháng mà đã đã có 51.193.607 người ký tên ủng hộ việc dẹp bỏ Đảng Cộng Sản, tính ra trung bình một ngày gần 10 ngàn người thức tỉnh, điều đó như như báo trước cái chết của Chủ Nghĩa Cộng Sản trên đất nước Tàu chỉ còn là vấn đề thời gian. Còn ở Nga từ sau năm 1991 đã thay lá cờ búa liềm bằng lá cờ ba sọc trắng xanh đỏ có từ thời Nga Hoàng, những tượng đài Lênin đã bị tháo bỏ, viện Lênin nay đã đổi tên là Medical Biological Technologies, và nước Nga đã có kế hoạch sẽ mai táng cái xác ướp Lênin vào năm 2010, trong khi ở Việt nam thì trẻ con cứ thắc mắc rằng “ ông Lênin ở nước Nga, sao ông lại đứng vườn hoa nước mình …”, tất cả các lĩnh vực nghệ thuật, hội hoạ, văn thơ, phim ảnh, âm nhạc … “trăm hoa đua nở” thoả sức vạch trần tội ác Cộng Sản cho người dân được biết, người ta cũng đã đưa tội ác của chủ nghĩa cộng sản vào chương trình giáo dục học đường và rất nhiều lần trong những tiết học các em bé đã phản đối kịch liệt vì cho rằng làm sao mà con người có thể đối xử với nhau còn tệ hơn cầm thú như thế được ?! Thầy giáo chỉ biết nhăn mặt mỉm cười, đã qua rồi các em yêu mến ! qua rồi “thời đại của những lời nói dối tuyệt vời”.
Tôi nêu lên những điều này vì muốn nói rằng xã hội Việt Nam rồi cũng sẽ phải trãi qua những giai đoạn y như thế, lá Cờ Vàng Ba Sọc Đỏ chắc chắn sẽ lại tung bay ngạo nghễ trên quê hương Việt Nam, quốc ca sẽ không còn “xây xác quân thù”, lăng Hồ Chí Minh sẽ bị phá bỏ, tiền Việt Nam sẽ phải có hình hai Bà Trưng, Lý Thường Kiệt, Trần Hưng Đạo … tất cả 64 tỉnh thành mỗi tỉnh sẽ có một viện bảo tàng tội ác Cộng Sản, cả Dân Tộc sẽ bừng tỉnh, cả Dân tộc sẽ xót xa đau đớn chen lẫn hạnh phúc trước quá nhiều sự thật sẽ được phơi bày, tất cả sẽ phải tiếp tục đấu tranh lâu dài và gam go trước là để lập lại trật tự xã hội, sau là để hoàn thiện dần dần nền dân chủ mà những nước láng giềng như Thái Lan, Singapore, Đài Loan, Nam Hàn, Nhật Bản đã bỏ quá xa rồi. Càng nhìn lại lịch sử rồi đối chứng với hiện tại thì tôi lại càng căm phẫn tột cùng, khi gần 40 ngàn người Việt Nam đã hi sinh dưới lá cờ đỏ sao vàng trong cuộc chiến biên giới với Trung Cộng vào những năm 1979, để rồi hôm nay vì quy phục quan thầy Bắc Kinh mà những hy sinh mất mát đau thương đó trở thành đề tài cấm kỵ trên tất cả các phương tiện truyền thông trong nước, học sinh thì không được học, sử gia thì không được đào sâu phân tích, nhà văn nhà thơ thì không được tự do xuất bản, ngay đến cả những người đồng đội anh dũng năm xưa, giờ đây cũng chỉ dám “đặt vòng hoa trong tâm tưởng”. Trong khi đó lại có đến 40 nghĩa trang “Đời đời nhớ ơn các liệt sỹ TC” trên đất nước Việt Nam. Tác phẩm Ma Chiến Hữu của nhà văn Tàu Mạc Ngôn viết về cuộc chiến biên giới 1979, được phát hành trong nước với lời giới thiệu của nhà xuất bản như ca tụng về chủ nghĩa anh hùng của những người lính TC đã xâm lược giết hại người dân Việt Nam. Và gần đây với “Vụ án Bôxít ” Trung Cộng đã âm thầm hủy diệt môi trường sống của người Việt đồng thời ngang nhiên đưa hàng ngàn công nhân chiếm đóng Tây Nguyên và những công nhân đó sẳn sàng cấm súng bất kỳ lúc nào, và tôi dám chắc rằng một ngày rất gần đây thôi chúng ta sẽ được nghe phát ngôn bộ ngoại giao Việt Cộng Lê Dũng hùng hồn lên tiếng “ Việt Nam có đầy đủ cơ sở pháp lý và bằng chứng lịch sử về chủ quyền của mình đối với “Tây Nguyên”, rồi cũng giống như Hoàng Sa Trường Sa, Vịnh Bắc Bộ, Ải Nam Quan, Thác Bản Giốc mà thôi, việc của báo chí thì cứ lu loa khẳng định chủ quyền, còn việc mất đất mất biển là chuyện quốc gia đại sự nên chỉ một mình Đảng biết Đảng giải quyết.
Nói như thế để thấy rõ bản chất vong nô của Việt Cộng và bản tính bá quyền lưu manh của Trung Cộng, dù chúng nó thân thiết với nhau hay chúng nó quay sang đánh nhau thì chỉ có nước mình nhiễm độc, nước mình mất, dân mình khổ, dân mình chết thôi, chứ nhà nó vẫn to, xe nó vẫn sang, trương mục ngân hàng vẫn kếch xù từ sức lao động của nhân dân, và dù bè lũ chính trị bộ có chạy theo Tàu hay theo Mỹ đi nữa nhưng chắc chắn rằng không có tên nào theo Dân Tộc mình, đối với chúng là nước Tàu hay nước Việt Nam có khác gì nhau, Tố Hữu đã báo trước rồi mà : “bên kia biên giới là nhà, bên đây biên giới cũng là quê hương”.
Tôi biết nói những điều này với những người đã bị Đảng nhồi sọ quá lâu sẽ bị họ đấu tố là việt gian phản động, họ sẽ dùng những lý lẽ như nhờ ơn “bác” ơn Đảng mà mới có ngày hôm nay độc lập tự do hạnh phúc, nhưng việc tôi sinh ra và lớn lên dưới lá cờ đỏ sao vàng không có nghĩa là nhờ lá cờ đó mà tôi được sống được học tập … mà đúng ra vì “nó” mà tôi phải mất đi rất nhiều thứ vốn dĩ là quyền cơ bản của một con người. Nói dễ hiểu cũng giống như việc người ta nuôi nhốt những con chim từ lúc nó lọt lòng, khi lớn lên nó sẽ quanh quẩn với cái lồng, sống với “tư tưởng ăn ỉa có người dọn” trong khuôn khổ của cái lồng, được quyền tự do hót nhưng thường thì khi từ nhỏ người ta sẽ dạy cho nó hót những câu “đúng đắn và lặp đi lặp lại ” đại loại như “líu lo líu lo, Vì Tổ Quốc Xã Hội Chủ Nghĩa – vì lý tưởng của bác Hồ vĩ đại – sẵn sàng” hay “ huýt, huýt, vì sự nghiệp dân giàu, nước mạnh xã hội công bằng văn minh” … những chú chim hót hay này sẽ được người ta cho hưởng những đặc quyền đặc lợi, thức ăn ngon, chổ ở đẹp … Còn tất nhiên biện pháp tốt nhất dành cho những con chim suốt ngày gào thét “két két, tự do, dân chủ, nhân quyền ” điếc tai thì sẽ bị đưa vào những “chuồng cải tạo ” với những tội danh rất lạ tai như “Phản động” “thế lực thù địch” “chống phá nhà nước XHCN” “âm mưu diễn biến hoà bình” … và cải tạo đến chừng nào chịu hót đúng bài thì thôi, còn không thể cải tạo thì tìm mọi cách loại bỏ khỏi đời sống của loài chim. Cũng vì hoàn cảnh sống trong lồng tù túng cứt cơm lẫn lộn như thế, nên khi nghe thấy những chú chim khác hót ca kể về đời sống văn minh của loài chim tự do, nhiều chú chim trong lồng rất hoang mang không biết có thật mình đã bị đánh lừa suốt quãng đời qua không ? dù sao may mắn thay cho nòi giống của loài chim vẫn còn nhiều những con chim đại bàng khao khát tự do, phá cũi xé lồng oai hùng tung cánh tìm về với bầu trời xanh lơ. Này bạn tôi ơi ! đất nước mình có độc lập không khi đất nước bị lèo lái bởi những thái thú của Tàu Cộng, tự do là gì khi đến lòng yêu nước cũng bị tước đoạt, và hạnh phúc ở đâu khi hàng chục triệu người trên đất nước mình vật lộn kiếm ngày 2 bữa ăn không nỗi.
Khi nhìn thấy các mẹ các chị cầm cờ đỏ ảnh “bác” đi khiếu kiện, thấy sinh viên học sinh yêu nước mang cờ đỏ đi biểu tình chống Tàu Cộng, thấy các anh lính gìn giữ tổ quốc nơi biên ải xa xôi hay trên các vùng hải đảo mang theo lá cờ đỏ sao vàng, tôi đã thốt lên, các anh ơi ! các chị ơi ! các mẹ ơi ! Còn cờ đỏ sao vàng thì không bao giờ có độc lập tự do hạnh phúc.



Lê Trung Thành.
Sinh viên du học ngành kiến trúc

Sunday, December 9, 2012

Thạch Sơn: Cô Ấy, người tôi yêu (2)

Vào 05:11 Ngày 15 tháng 11 năm 2012, Th&#7841;ch S&#417;n <thachson1972@yahoo.com.sg> đã viết:
Cô ấy, người tôi yêu (2)
Nàng vốn dòng danh gia vọng tộc. Nàng vẫn thường khoe khéo (chuyện này thì thật quả nàng cao thủ) rằng, nàng đã từng được mời cơm ở nhà đại tướng Võ, đại tướng Văn (mãi sau này những cái đầu ngu si mới biết 2 người này là 1: đại tướng Võ Nguyên Giáp), nàng đã từng đàm đạo với Chủ tịch này, Bí thư nọ. Bạn của nàng là những nhân vật không danh tiếng lẫy lừng trong chính thể (toàn tướng tá tên tuổi), thì cũng tai tiếng lừng lẫy (toàn nhà dân chủ dân chửi). Cả đời nàng chỉ có một người cha là Giáo sư Hoàng Phương danh tiếng lẫy lừng, cả đời nàng chỉ có một người cha tinh thần là ngài Nguyễn Văn Lý oai vọng bon phuong, nhung nhan vat đáng mặt làm cha nàng. Còn thân phụ nàng, người có công rút ruột đẻ ra nàng, ngài Lê Minh Đức cù bơ cù bất, đầu đường xó chợ, trôi dạt phương nào nàng đã ném ra khỏi trí nhớ từ lâu, nàng không thèm biết. 
Má nàng cũng dòng trâm anh thế phiệt, các cụ cố nội, cố ngoại của nàng bảy đời bần cố nông, chuyên nghề bán lưng cho đất, bán cật cho giời. Đến thời mẹ nàng bà là khá nhất dòng họ, vượt bao gian truân để đỗ vào trường Đại học Luật Sài Thành, ký thác gửi gắm niềm hy vọng đổi đời của cả làng. Thế nhưng, má nàng sa vào lưới tình của vị đại gia Quận trưởng quận 5 khét tiếng ăn chơi đất Sài Thành. Chưa hết năm nhất má nàng đã phải ôm mối hận tình về quê, sự nghiệp đành đứt đoạn, tình duyên đành dang dở, dở dang. Nhưng cuộc đời không đến nỗi dồn má nàng đến đường cùng, ngài Lê Minh Đức nhan hau cha nàng đã chịu gá nghĩa, bất chấp má nàng cảnh không chồng mà chửa, một nách con thơ. Má nàng có với ngài Lê Minh Đức thêm 2 người con gái nữa, là nàng và em gái nàng. Thế nhưng oan trái đeo đẳng mãi, không hiểu vì sao, được 5 năm sống với nhau, cha nàng bỗng bỏ đi biệt tăm tích, mãi đến bây giờ đây vẫn là bí ẩn của dòng họ nàng. Người thì bảo ngài phẫn chí vì gia cảnh, người thì bảo tại má nàng bị cuoc doi dập vùi nhưng vẫn giữ thói ăn trên ngồi chốc, đày đọa nên nỗi ngài không chịu nổi phải bỏ đi, má nàng thì bảo ngài bị điên. Không ai biết đâu mà lần. Dòng họ nàng, má nàng từ ấy không bao giờ nhắc đến ngài Lê Minh Đức nữa. Nên đối với nàng, ngài xa lạ lắm. Ngài là thằng nào chẳng có ý nghĩa gì với nàng cả. 
Nàng cũng thuộc hàng cậu ấm cô chiêu nhé. Đừng hòng mơ nàng làm việc gì động đến tấm thân ngà ngọc của nàng. Nàng có niềm tin bất diệt vào chân lý Chúa đã sinh ra nàng tốt đẹp thế này thì Chúa cũng không để nàng phải chịu khó khăn, thiệt thòi về vật chất. Nên, nàng việc chính chỉ là nói, ban phát lời hay ý đẹp cho nhân loại, và phán, nhiều lúc khôn như trẻ con học nói, làm người lớn phải giật mình. Chẳng thế mà má nàng viết hồi ký còn tường thuật lại các dấu hiệu Chúa truyền cho nàng, như từ thou thiếu thời, nàng đã thích đi tu để cứu đời (dù về sau nàng thích ăn thịt chó và thích tuân phục những đòi hỏi bản năng hơn bất cứ ai), nàng thích chơi với quả địa cầu (ý ám chỉ nàng có khát vọng và khả năng thống trị thế giới). Thế nên, cũng đừng mơ nàng sẽ làm việc gì để sống nhé. Sẽ có những kẻ làm việc đó thay nàng, cho nàng, vì nàng. Thạch Sơn tôi cũng ước ao được thế, nhưng vì yêu nàng mà đành phải xa nàng đấy thôi. 
Thế nhưng, trời hãy còn đang thử thách nàng, vì sứ mệnh cao cả trao tặng chỉ dành cho những kẻ tử vì đạo. Cuộc đời nàng hết ba chìm, bảy nổi, lại chín lênh đênh, sa từ chĩnh gạo lại ra ngoài đồng. Qua tay biết bao người đàn ông trẻ, già, lớn bé, đời nàng sau rốt lại gặp kẻ sở khanh bội bạc, phụ tình, lừa tình, lừa tiền của biết bao người phụ nữ. Nhưng 3yr trong cảnh tù tội, bạn hữu bỏ rơi, đồng bọn không ngừng đấu đá, lừa gạt đã làm nhụt ý chí nàng, làm sa sút nhan sắc nàng, làm tụt hậu trí tuệ nàng. Nên nàng đành vơ bèo vạt tép, vơ váo thế nào vơ phải kẻ sở khanh, tập tọng muốn được lên đời trong hàng dân chủ hòng mong có một chỗ đứng trong chính thể sau này (chiến lược dài lâu) và tiền (chiến thuật trước mắt). Nàng hơn ai hết thấu hiểu đến tận chân tơ kẽ tóc, nhưng đành tặc lưỡi chấp nhận số phận, ít ra nàng cũng lấy được chồng, nàng sợ cảnh cô đơn lắm, má nàng đấy, tấm gương nhãn tiền đấy. Nàng vẫn hy vọng nàng sẽ làm đổi thay được cuộc đời của hắn, tình yêu của nàng sẽ làm hắn được ơn mưa móc mà đổi đời. Nàng không phải không có niềm hãnh diện vì chồng nàng phải là người thế nào chứ thì mới có lắm đứa chết đến thế, ai bảo chúng mày ngu thì chúng mày chết. 
Thế nhưng cuộc đời nàng bi đát từ đây. Vợ chồng nàng sống với nhau đã có một đứa con gái, nhưng ngày ngày nàng vẫn phải đối mặt với những lời sỉ vả, mạt sát của đám con gái phan han bị chồng nàng lừa tình, lừa tiền, những lời châm chọc, mỉa mai của đám đồng ngũ, đồng sàng dân chủ. Chúng nói chồng nàng lừa tình, phản bội, lừa đảo, gạt tiền của đàn bà; nàng cũng xứng đôi loại dân chủ mồm, làm tiền dân chủ. Nàng phái chồng nàng đi biểu tình, nàng ra ngoài vi phạm quản chế và cố tình công khai để chính quyền ngứa mắt xử lý để nàng có cớ mà la toáng lên là vợ chồng nàng bị đàn áp, bị khủng bố, bị xúc phạm danh dự nhân phẩm. Nhưng vì chồng nàng vốn là kẻ nào ai cũng hiểu, nên đi biểu tình thì chúng đuổi, viết bài thì chúng tẩy chay, tiền thì chúng không thèm gửi về nữa vì nàng sống phè phỡn quá, khoa trương quá, trong khi chúng sống vất vả, khổ sở, com cóp từng đồng gửi về cho nàng. Thậm tệ hơn cả là chồng nàng vẫn thế, vẫn chứng nào tật ấy, vẫn diễu dện áo phông, quần bò, áo khoác, thắt lưng và chắc không loại trừ cả đồ underwear có xuất xứ made in USA  (của con mẹ yêu đương nào đó tặng), vẫn đi sớm về khuya, vẫn điện thoại nhắn tin cà chớn với đám gái café nhà hàng… 
Nàng đau đớn lắm, tâm trí nàng hoảng loạn, vết chấn thương sọ não từ hồi bị bắt quản chế đám mật vụ đập đầu nàng đánh cộp vào bậc thềm đá phát tác, lại thêm vết thương cứa máu trong lòng. Nàng ngày càng tiều tụy, héo hắt, mới 1 con mà nhếch nhác, nhìn thảm hại còn hơn má nàng, ai cám cảnh thì nàng đành cười thật tội, số mà, Chúa thử thách em quá anh ơi. 

Tôi yêu em đến nay chừng có thể
Ngọn lửa tình chưa hẳn đã tàn phai
Ôi Thạch Sơn tôi xót xa cho cuộc đời nàng quá! Còn tươi rói trong tôi hình ảnh nàng lồng lộng giữa trời bao la, áo dài xúng xính, bậc thánh nữ huy hoàng, bậc anh thư hào kiệt của giới nữ Việt Nam… Ôi Thạch Sơn tôi nuối tiếc thay cho nàng! Ôi, Thạch Sơn tôi xót xa cho nàng quá đi thôi.

TS
______________________________________________________________________
Thật lâu quá rồi anh Thạch Sơn kia mới ra thêm một bài nói về người yêu của anh ta.  Danchuleaks đọc bài Cô Ấy, người tôi yêu của anh TS cũng đã được 2 năm trước rồi.  DCL không biết anh TS là ai nhưng chắc có đọc qua blog của DCL cho nên anh ta lại chạm lòng mà viết thêm một bài cho anh chị em thưởng thức.
Các anh chị em nào muốn đọc bài số 1 của thạch sơn thì bấm vào link này "Cô Ấy, người tôi yêu". 
DCL.

Monday, August 20, 2012

Các nhà “đấu tranh-dân chủ” trong nước đâu rồi?

Các nhà “đấu tranh-dân chủ” trong nước đâu rồi ?
Phan Nhân
 
Từ trước tới nay, không ai không biết tới những tên tuổi nổi tiếng là “nhà đấu tranh, nhà dân chủ”, là “anh thư, anh hùng”; rồi nào là những tấm hình đẹp đẽ, sang trọng, mà như tôi đã đề cập tới qua bài: Một trời, một vực. Những khuôn mặt mà ai nhìn thấy cũng phải công nhận là giống như những cô chiêu, cậu ấm, “dân oan,  anh thư” thì áo quần, son phấn như những nghệ sĩ cải lương thứ thiệt; còn trang sức thì ôi thôi! tòng teng từ cổ, xuống… dưới… đủ thứ kim cương, ngọc thạch… nhưng chưa đủ, mà các dzị “anh thư” còn phải kéo thêm cái cổ áo cho trễ xuống thật sâu sâu, để lộ cái cổ, và cả đôi vai, rồi nghiêng nghiêng, ngửa ngửa… để… để làm chi dzậy, chỉ có trời biết; còn “các đấng anh hùng”, thì com-lê cà-vạt, bước đi vênh vênh như những chính khách… Những tấm hình này đã được đưa lên mạng Internet như những người mẫu, để cho mọi người tha hồ mà nhìn ngắm.
 
Nhưng có điều hơi lạ, vì đã mang danh là những “anh thư” với “anh hùng”, mà hổng biết mần răng, mà càng ngày các dzị cứ càng im hơi lặng tiếng trước bọn giặc Tầu đang làm chủ ở khắp ba miền Trung-Nam-Bắc như ở Bình Thuận, Cam Ranh, Bình Dương…, mà phải chi các “anh thư” đang  bị giam thân một chỗ, thì không nói tới làm chi; đàng này, các “anh thư” lại được đi khắp nơi, được chụp những tấm hình đẹp rồi đưa lên net tưng bừng; nhưng các dzị “anh thư” lại không hề lên tiếng về bọn giặc Tầu hiện đang làm chủ cả hàng trăm mẫu đất ngay tại chính nơi mình đang sống. Như dzậy, thì mới là lạ chớ.
 
Mà đâu phải riêng gì các “anh thư” và “anh hùng”, mà từ lâu nay, ngay cả hàng trăm trang mạng trong nước cũng đều im lặng, không hề có một kẻ nào dám viết một bài báo nào để cho mọi người biết về những thằng giặc Tầu ở Hải Phòng, Cam Ranh, Bình Dương…, chúng nó đã được Việt cộng đãi ngộ đến như thế nào rồi. Nhưng có như dzậy, thì đồng bào mới biết được đích thực rằng, những người đã nhúng tay vào làm nghề viết báo cho đảng Cộng sản VN, thì nhất nhất đều phải viết theo ý “đảng ta”, khi nào “đảng ta” cho phép nói, cho phép viết như thế nào, thì mới viết, chớ chẳng có kẻ nào dám có những bài viết trung thực cả. Kẻ nào đã đem thân làm báo láo cho đảng CS, mà dám nói là mình “viết thật” là láo thiên, láo địa.
 
“Anh thư” với “anh hùng” gì, mà chỉ biết nói “chống Trung quốc” một cách trống rỗng, êm ru như cái kiểu ưỡn ngực, ẹo lưng, giăng biểu ngữ: “Hoàng Sa-Trường Sa là của Việt Nam”chứ không dám đụng chạm đến bọn cầm quyền Việt cộng. Có ai không biết Hoàng Sa-Trường Sa là của Việt Nam, nhưng “đấu tranh” theo định hướng chủ nghĩa xã hội, thì chắc bọn giặc Tầu chúng phải run  sợ, rồi chúng phải bỏ chạy về nước lắm à nghen.
 
Các dzị “anh thư” và “anh hùng” cần phải nhớ, phải biết: tổ tiên của người Việt Nam không hề chống Tầu bằng cái cửa miệng, mà phải đem cả máu xương để bảo vệ đất nước, nên ngày nay các dzị mới có có hội mà… đưa hình lên net, cho thiên hạ ngắm chơi. Nói thiệt, dù có mất lòng, nhưng tui vẫn cứ nói: Giá như, các “anh thư” và “anh hùng” mà đưa được những bài viết cùng với những tấm hình của những thằng Tầu đang làm chủ tại Vũng Tầu, hay ở đâu đó lên net, thì hay biết mấy, vì đã chấp nhận đi vào con đường tranh đấu, là chấp nhận tất cả những nguy hiểm, chông gai, như các “vị” đã từng tuyên bố: “chấp nhận ở tù, chấp nhận tự thiêu” dzậy. Nhưng ở đây, tui không bao giờ xúi các dzị phải “tự thiêu”, mà chỉ muốn nói với các dzị đừng nên “đấu tranh” bằng những cách cầm biểu ngữ, miệng la làng, rồi nghiêng nghiêng, ngả ngả, tạo dáng như những “hoa hậu” và “nam vương” rồi chụp hình để đưa lên net. Nhìn những tấm hình như dzậy, nó “phản cảm” lắm lắm; vì những tấm hình làm cảnh đó, chỉ có những kẻ “đồng hội đồng thuyền” thì mới ca tụng các dzị là những “nhà đấu tranh, nhà dân chủ”, chứ những người có bộ óc bình thường không bao giờ ngây thơ, mà tung hô các dzị là những “anh thư - bà Trưng, bà Triệu”, hay những “anh hùng cái thế” theo định hướng xã hội chủ nghĩa Dziệt Tân… Xin các dzị nhớ cho, một khi đã được làm Ung Thư, Anh HÙN xã hội chủ nghĩa Dziệt Tân rồi, thì “cầm bằng như… áng mây trôi”, trôi theo giòng đời, hay trôi theo những giòng nước lềnh bềnh, lêu bêu, cho tới khi nó lờ đờ phải tấp dzô một cái bến nào đó, để bón cho những lùm cây khi “trăng mờ bên bờ suối”…
 
Mà kể ra, thì cũng lạ đời, vì thời buổi của đồng tiền Hồ lạm phát, thì những cái chức “anh thư-anh hùng” cũng lạm phát luôn. Do đó, cho nên, từ rất lâu rồi, người mình đã nghe, đã biết đến tiếng của nhiều dzị Ung Thư, anh HÙN” Dziệt Tân, nhưng sau đó, khi được “xã hội nuôi” béo rồi, thì cũng đâu vào đấy cả, vì các dzị đã có nhà to cửa lớn, ăn sung mặc sướng, sống một cuộc đời sang giàu, thì mặc ai có chết cũng kệ thây, cũng như những thằng giặc Tầu nó có chiếm đóng trên đất nước, thì cũng chẳng mắc mớ chi tới “anh thư, anh hùng” cả.
 
Các “anh thư, anh hùng”  nên nhớ, cần nhớ, phải nhớ cho kỹ: chỉ có những con người dám dấn thân đi vào con đường tranh đấu bằng một tấm lòng chân thật, biết yêu quê hương, đất nước, biết thương tất cả những đồng bào đã và đang sống những cuộc đời đói khổ, mà cùng khổ với đồng bào, chứ không phải “đấu tranh” để được “xã hội nuôi”, để được sống trong êm ấm rồi cứ trơ cặp mắt ra mà nhìn những tấm thân xác còm của các em thơ sắp phải chết vì đói, vì lạnh, vì bênh tật ở những nhà ga, bến xe, ở  các gầm cầu, xó chợ… Chỉ những người có những đức tính chân thật như đã nói ở trên, thì mới xứng đáng cho người đời trân trọng.
 
Các “anh thư, anh hùng”  hãy đến đó mà xem, để đừng “đấu tranh” theo cái kiểu “anh hùng” thì diện com-lê thắt cà-vạt, bộ mặt thì vênh váo, còn “anh thư” thì diện những bộ áo cho giống  đầm, cho thật đẹp, thật sang, đeo vòng vàng, ngọc thạch cho thật nhiều, tô vẽ cho giống “minh tinh màn bạc” và ưỡn ẹo chụp hình như các người mẫu trình diễn thời trang, rồi chụp hình và đưa lên net…
 
Nói tóm lại: xin các “anh thư, anh hùng” hãy chịu khó suy nghĩ, để biết thế nào là anh thư, anh hùng thật sự. Khó lắm, vô cùng khó. Vì thế, cho nên, nên tên tuổi của họ mới được khắc ghi vào lịch sử.
 
Colorado, 14/8/2012
Phan Nhân

Sunday, April 15, 2012

Trò Hề Của Những Kẻ Dân Chủ Mồm - Nguyễn Thanh Giang Lại Được Triêu Tập Nữa


Công an Hà Nội mới triệu tập ông Tiến sỹ Nguyễn Thanh Giang, Có xe ô tô đưa rước ông đi đi về về. Nội dung của buổi làm việc quá ngắn, người đọc có cảm tưởng chủ yếu ông Giang ...được trút xả tâm tư!
Có vẻ nội dung buổi làm việc này là về lý do ông ký Tuyên cáo của BS NĐQ và ông ký xác nhận với công an mấy chục tài liệu ông mới viết. Chấm hết. Nhưng cách ông trả lời lý do ký Tuyên cáo thì ...ngô nghê khôn tả:
"* Ông biết tất cả những người mà ông đòi thả vô điều kiện?
- Một số trong họ tôi đã được gặp trực tiếp, số khác tôi biết qua internet, một vài người tôi không rõ lắm!
* Không rõ sao vẫn ký tên đòi thả?
- Tôi làm phép ngoại suy: Đa số trong danh sách nêu ở Bản Tuyên cáo là đúng thì vài người kia chắc cũng giống thế. Và chăng, tôi đối chiếu từ chính bản thân mà ra."

Gần đây ông Giang có hàng loạt bài mạt sát các anh em dân chủ trong nước, nhưng giờ đây chẳng ai ...dám đối thoại với ông ta nữa. Bởi anh em nào chót nói một, thì ông nói mười, ông đay đi ngiến lại cả quanh năm suốt tháng không mỏi mệt. Ai cũng biết ông được ...quyền rao giảng “chính nghĩa”!
Tết đến năm nào công an Hà Nội mang quà đến biếu ông! Hàng tuần, hàng tháng, lúc nào mấy anh công an cũng đến nhà ông "thăm hỏi".
Ông sản xuất "Tập san Tổ quốc" đến cho ông Kiểng thỉnh thoảng công an đến hốt vài tạ, chắc để ông khỏi nhọc công  tán phát!
Hồi mấy năm trước, anh em dân chủ còn đông đúc hơn bây giờ, cứ mỗi đợt Tập san Tổ quốc ra lò, công an lại...rình trước nhà ông, tóm những ai mang báo TSTQ này đi ra, không ít những người từng bị lập biên bản tịch thu tài liệu đó đang ...yên ổn trong trại "cải tạo"!
Những người thân thiết, thân tín với ông Giang không ở tù, thì cũng đã chạy mất dép, trong đó phải kể đến ông Nguyễn Thượng Long vẫn bồi hồi mỗi khi nhớ lại cú "thoát hiểm lạ kỳ" sau khi định quay lưng lại với ông Giang đã lập tức lĩnh 9 ngày ăn ở với công an! Giờ đây thì ông trưởng và phó Tổng biên tập TSTQ đã mạnh ai đi đường nấy
Viết những dòng này, tôi lại nhớ đến anh Lê Thanh Tùng, người chất phác, tác giả của một bài tiểu luận phơi bày trần trụi ông Giang. Anh Tùng này tuy không văn hay chữ tốt, con cà con kê, không có thủ thuật,thủ đoạn, nhưng những gì anh viết khiến người ta thấy tin.Xin đọc lại bài "NHỮNG  SỰ  THẬT  VỀ  ÔNG  NGUYỄN  THANH  GIANG  CẦN  PHẢI  ĐƯỢC  ĐƯA  ĐƯỢC  RA  ÁNH  SÁNG  CÔNG LUẬN  !!!"
tại địa chỉ mà tôi google được http://vn.360plus.yahoo.com/vanphongtran79/article?mid=1396&fid=-1 cùng bài viết tôi đã viết khi được đọc bài của anh Tùng. Khi chưa bị bắt, anh Tùng đã tán phát nhiều lần bài viết của tôi cùng với bài viết của anh như một sự chia sẻ "đồng thanh tương ứng" khi nhận xét về con người luôn tự nhận là "nhà dân chủ lão thành" này.
Xin cứ theo dõi xem, trước sau mỗi lần công an “triệu tập”, ông Giang cực nổ! Nhớ có lần, ông tuyên bố, nếu công an dám bắt ông, ông sẽ tụt quần trước tòa...cho mà xem. Chỉ tiếc là có trong mơ, cũng chẳng bao giờ có ngày đó xảy ra, bởi ông ta đang là “mồi câu” hữu dụng, ông ta vẫn ngày ngày viết bài, trả lời phỏng vấn nhằm mục đích...phá nát phong trào dân chủ kia mà.
Nguyễn Quang

Việt Tân và Nguyễn Thanh Giang đồng lòng triệt hạ dân chủ ?

Posted by hosodanchu in Thời sự dân chủ 12/04/2012
Sau hàng tá bài viết châm chỉa, cạnh khóe các anh em đấu tranh dân chủ trong nước những tháng gần đây, có vẻ như thấy anh em  không ai còn muốn dây với hủi nữa, ông Nguyễn Thanh Giang lại càng được đà, tiếp tục  có màn phối hợp với đài Chân trời mới thực hiện clip phóng sự về “Tiến sỹ Nguyễn Thanh Giang”với quyết tâm thấy rõ, đánh bóng thương hiệu “lão thành dân chủ hàng đầu Việt Nam” mà ông Thanh Giang không ít lần tự nhận, thúc đẩy chiến dịch bôi bẩn, triệt hạ, phá nát anh em dân chủ trong nước đến cùng.
Xin mời nghe tại link : http://ledinh.ca/2012%20Bai%20PV%20TS%20Nguyen%20Thanh%20Giang.html
Sau màn MC Phan Đình Minh trình bày lý lịch với đủ thứ suy tôn các danh hiệu đầu tiên…,ở Việt Nam của ông Thanh Giang và để ông Giang có cơ hội tự khẳng định mình (kiểu như năm 1989, ông Giang là người đầu tiên  ở Việt Nam viết về  vấn đề dân chủ, nhân quyền, đưa những vấn đề nhân quyền quốc tế vào Việt Nam!), tôi xin ghi lại chi tiết phần nội dung mà tôi thấy cần quan tâm hơn cả:



Phan Đình Minh: (…)Có một đôi người không đồng ý với ông, có dị ứng rất khắc nghiệt đối với ông, Ông nghĩ thế nào về hoàn cảnh này thưa ông, Tiến sỹ Nguyễn Thanh Giang?
Nguyễn Thanh Giang: Tôi biết có một số người không bằng lòng tôi. Tôi nghĩ rằng, đối với bất cứ ai cũng có người yêu có kẻ ghét, cái chuyện đó là chuyện bình thường. Nhưng tôi biết, có người không bằng lòng, cái chuyện bất đồng chính kiến, chuyện khác ý kiến với nhau là phổ biến trên đời này. Không có bất cứ, trong gia đình cũng thế thôi(…).Nhưng nếu cái đó xuất phát từ cái nhận định thực sự…thì không có vấn đề gì cả. Tôi biết một số người trong nước, cũng như và ngoài nước không xuất từ vấn đề, không xuất từ nhận thức vấn đề mà xuất phát từ âm mưu cá nhân là họ muốn cần phải đạp người này xuống, bôi bẩn người kia. Thế và tiếc rằng ở ngoài nước, có những tên nó là đặc vụ, nó nằm vùng bên ngoài không kể, như cái loại Việt Thường, Việt thiếc tôi không biết anh ta là loại người như thế nào. Nhưng trong nước tôi biết, có những người, họ nhận, họ bị công an lừa phỉnh, họ bị mua chuộc sau đấy và họ trở thành người kẻ thù của tôi một cách rất là oan uổng. Tôi nói rằng là, anh có thể không bằng lòng với người này hay người khác, vấn đề thì tôi không có chuyện gì cả. Nhưng mà vấn đề là họ làm vô tình hay cố ý, do lòng đố kỵ, họ làm theo sự điều phối của công an. Nhưng tôi nói họ có thế mắng tôi, họ có thể phê phán tôi, chỗ này, chỗ khác, nhưng vấn đề là thậm chí lại có những người tệ hại ở chỗ, họ lại dựng chuyện họ xuyên tạc, họ bịa chuyện ra để họ vơ cho mình. thì cái đó là điều hết sức tệ hại, đau lòng. Cái đó lại càng đau lòng hơn nếu đó là kẻ thù, nếu là của lực lượng chuyên chính vô sản thì nó lại đi một nhẽ. Đây là cũng người cùng chiến tuyến với chúng tôi, đáng lẽ chúng ta phải thương yêu đùm bọc nhau, thì họ lại bịa ra những chuyện không có để họ bôi bẩn, hạ nhục chúng tôi, thì đó là điều đau lòng gấp nhiều lần so với cái mà tôi bị lực lượng chuyên chính vô sản bôi bẩn
Một bài trả lời phỏng vấn sặc mùi khiêu chiến, nã thẳng vào những ai có ân oán với ông Giang, tự cho ông Giang cái vị trí trên cao để phán xét, giao giảng đạo hạnh. Có ai không biết rằng,  phong trào dân chủ trong nước tan tác, chia năm sẻ bảy như nay đều có công lớn của Tiến sỹ Giang cả! Đến nay, thiên hạ lại thấy “vai trò” của Việt Tân. Sự việc khiến ta không thể không liên hệ đến các việc làm của Việt Tân, gần đây nhất là vụ Thỉnh nguyện thư, cứ tướng là phong trào thiện nguyện của đài SBTN, hóa ra chẳng thoát khỏi bàn tay lông lá của Việt Tân. Phải chăng sau bao năm làm tan nát phong trào dân chủ, thì giờ đây Việt Tân và Thanh Giang lại có màn dạy bảo hỉ hả, khiêu khích mới trên đài Chân trời mới của chúng?
Những người từng “bị công an lừa phỉnh, họ bị mua chuộc sau đấy và họ trở thành người kẻ thù” của ông Thanh Giang, xin lược kể: Hoàng Minh Chính, Dương Thu Hương, Trần Khuê, Hoàng Tiến, Đỗ Nam Hải, Nguyễn Khắc Toàn, Lê Thanh Tùng, Nguyễn Thượng Long, Trần Lâm, Trần Dũng Tiến,…(sic, không biết còn ai chưa thổ lộ công khai ra trên mạng nữa thôi). Gần hết các gương mặt có tên có tuổi trong phong trào dân chủ rồi. Với mỗi người được kể tên ra trên, phần lớn đều có những bài chiến, đấu khẩu trực tiếp, gián tiếp trên mạng Internet, còn ngoài đời thì “hận thù chồng chất” với ông Giang cả! Nói như ông Giang thì chắc cả phong trào dân chủ này công an đều đã mua chuộc cả, trừ ông ta ra, để nay ông ta được thể đóng vai cha xứ thay mặt Chúa trời giao giảng triết lý, hành xử cho các nhà dân chủ trên đài Việt Tân!?!.
Việt Tân thì giờ cũng đã mất uy tin nặng nề trong nước bởi vô số những hành động giết người không dao, số ít những người dũng cảm trong đó đã và đang lật tẩy thì thiên hạ mới tỏ tường như vụ Chim Quốc Quốc lăng xê cuộc họp bí mật của anh em biểu tình trên paltalk, các cuộc đấu khẩu giữa Việt Tân với blogger Mẹ Nấm, Người Buôn gió rộ lên không ngừng trong thời gian gần đây,…. Những trí thức biểu tình trong nước cũng công khai phản bác Việt Tân, khẳng định với dư luận trong nước họ không bao giờ dính dáng với Việt Tân, tiêu biểu là trường ông Tống Văn Công.Anh em trong nước phần đông đều rỉ tai nhau, cảnh giác với các vòi bạch tuộc trá hình của Việt Tân nhưng hiềm nỗi, Việt Tân giăng bẫy khắp nơi, khắp trốn, từ từ giằng buộc, rồi công khai khống chế con mồi lúc nào không hay. Thế nên dễ hiểu, Việt Tân và Thanh Giang – đầu nậu ở ngoài và đầu sỏ ở trong liên kết với nhau hoàn hảo. Trần KHải Thanh Thủy sang Mỹ đã hết lòng cảm ơn sư phụ Thanh Giang và Việt Tân đã không bỏ rơi cô ta trong tù. Có lẽ TKTT là trường hợp “may mắn” nên đang được Việt Tân dùng cho hết công suất
Có thể thấy đây là bài PR cho Thanh Giang lố nhất từ trước đến nay. Qua clip phỏng vấn và bài viết đặt bên cạnh, có thể thấy, ông Nguyễn Thanh Giang có đủ bộ sưu tập những cái đầu tiêu của Việt Nam, như: “là nhà khoa học Việt Nam đầu tiên trong ngành địa chất được một tổ chức khoa học kỹ thuật của Liên Hiệp Quốc mời đọc báo cáo về Cổ từ học”; “trong thế hệ ông, ông là một trong số rất ít nhà khoa học Việt Nam được phương Tây biết đến sớm nhất”; “ là nhà khoa học Việt Nam DCCH đầu tiên đọc báo cáo khoa học tại Thủ đô Hợp chủng quốc Hoa Kỳ”; “đã bắc nhịp cầu đầu tiên cho cây cầu nối quan hệ Việt Nam – Hoa Kỳ qua việc mời mấy đoàn cán bộ khoa học Đại vật lý và Địa chất Dầu khí đầu tiên vào Việt Nam”…Thống kê sơ bộ bài PR đính kèm clip, bố con ông Thanh Giang chiếm đến 6 cái danh hiệu “đầu tiên” của Nhà nước Việt Nam xã hội chủ nghĩa. Một bài PR chuyên nghiệp, không khác gì lý lịch tranh cử Quốc hội hay công báo “thành tích” của mấy ông ủy viên Bộ Chính trị! Tiếc rằng, nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam không có giải thưởng Guiness, chứ không với bản lý lịch tự thuật này, gia đình ông Giang xứng đáng được vinh danh là gia đình dánh giá bậc nhất nước Việt (Sic).
Có vẻ ông Thanh Giang ngày càng trưởng thành về khoản PR này. Trước đây, ông luôn miêng tự quảng cáo là “Viện sỹ Viện Hàm lâm khoa học Hoa Kỳ” gì đó, nhưng sau vụ bị ông Hoàng Tiến phui ra Viện sỹ trăm đô la (chỉ cần đóng hơn 100 đô hàng năm là được công nhận thành viên cái Viện hàn lâm Hoa Kỳ đó), nay thì ông không còn đả động đến, không biết ông Giang có còn đóng tiền định kỳ hàng năm vào quỹ đó nữa không?. Còn việc ông khoe là “người đầu tiên  ở Việt Nam viết về  vấn đề dân chủ, nhân quyền, đưa những vấn đề nhân quyền quốc tế vào Việt Nam” thì tôi thấy lố không tả nổi. Chắc các thế hệ như cùng ông Hà Sỹ Phu,Hoàng Minh Chính, Dương Thu Hương,.. thật thua kém ông Giang nhiều về truyền bá cho dân Việt khoản dân chủ, nhân quyền. Đó là tôi không dám nói đến thế hệ Phan Châu Trinh, Nguyễn Trường Tộ,…
Chuyện nổ của ông Giang thì quá nhiều, nhưng chỉ lạ là lần này được đài Chân trời mới của Việt Tân nổ giùm. Hắn tới đây 2 cánh Việt Tân trong ngoài này công khai tung hứng cho nhau thì phong trào dân chủ trong nước sẽ…chao đảo lắm đây.
Nguyễn Quang



LẠI TRIỆU TẬP !

Tám giờ ba mươi phút sáng 10 tháng 4 năm 2012, xe ôtô công an lại đến “đón” tôi. Vì không muốn bị khiêng lên xe như blogger Nguyễn Tường Thụy cách đây hai hôm, vì tuổi già “dĩ hòa vi quý” tôi đành nghiêm chỉnh chấp hành lệnh triệu tập, theo công an lên xe.

Tại trụ sở Cơ quan An ninh Điều tra, tôi được đối diện với một thượng tá công an.

Ông chìa ra Bản Tuyên cáo đề ngày 1 tháng 11 năm 2011 của bác sỹ Nguyễn Đan Quế và hỏi:

*Có phải ông đã ký tên vào Bản Tuyên cáo này không?
- Vâng, tôi đáp

* Ông đồng ý với nội dung Tuyên cáo này à?
- Vâng

* Các ông đòi thả ngay và vô điều kiện những người này à? (Nguyễn Hữu Cầu, Cù Huy Hà Vũ, Phạm Minh Hoàng, Nguyễn Văn Hải, Nguyễn Văn Lý, Nguyễn Văn Lia, Lê Công Định, Trần Huỳnh Duy Thức, Nguyễn Tiến Trung… và các bà Mai Thị Dung, Đỗ Minh Hạnh, Phạm Thanh Nghiên, Tạ Phong Tần…).
- Vâng!

* Ông gọi họ là những tù nhân lương tâm. Ông hiểu thế nào là tù nhân lương tâm?
- Họ là những người có hoạt động liên quan đến chính trị, bị kết án tù oan và sai!

* Các ông bảo Nhà nước ta vi phạm pháp luật à?
- Vi phạm các công ước quốc tế, vi phạm cả Hiến pháp và pháp luật Việt Nam!

* Ông biết tất cả những người mà ông đòi thả vô điều kiện?
- Một số trong họ tôi đã được gặp trực tiếp, số khác tôi biết qua internet, một vài người tôi không rõ lắm!

* Không rõ sao vẫn ký tên đòi thả?
- Tôi làm phép ngoại suy: Đa số trong danh sách nêu ở Bản Tuyên cáo là đúng thì vài người kia chắc cũng giống thế. Và chăng, tôi đối chiếu từ chính bản thân mà ra. Ông là một trong những người đặc trách về tôi, xin ông vui lòng kể cho tôi nghe tôi đã phạm những tội gì? Vậy mà, gần hai chục năm qua, đã gần chục lần khám nhà, gần chục lần bắt đi thẩm vấn,.. rồi đem ra phường đấu tố, rồi bỏ tù ….Các ông còn giữ của tôi mấy tạ tài liệu. Những tài liệu ấy có thể các ông còn tiếp tục “ngâm cứu”. Nhưng máy tính thì đề nghị “thả” về cho tôi chứ. Nó vô tội mà!

* Ông chưa phạm tội nhưng người khác phạm tội, ông không thể nói Nhà nước vi phạm pháp luật!
- Còn khốn nạn hơn vi phạm pháp luật! Ông thấy đấy, người ta đã tìm mọi cách bôi bẩn, nhục mạ tôi. Văn thư, thông báo, cán bộ Văn hóa – Tư tưởng, cán bộ Tuyên giáo … của Đảng thả sức rêu rao tôi là kẻ bất mãn, cơ hội, cấp tiến, phản bội, phản động, gián điệp, chống Đảng, chống chủ nghĩa xã hội, chống nhân dân ….

* Chuyện của ông hãy để lúc khác, hôm nay không bàn ở đây!
- Hàng chục bài đăng trên nhiều loại báo của Đảng chưa bao giờ dám trích một câu nào, một đoạn nào của tôi để chứng minh răng tôi đã nói không đúng hay nói sai sự thật nhưng cứ thế xa xả chửi rủa, lăng mạ tôi. Duy nhất một lần họ trích ý kiến tôi bảo rằng cuộc kháng chiến chống Mỹ là vô nghĩa nhưng xuyên tạc rằng tôi nói cuộc kháng chiến chống Mỹ là phi nghĩa. Thế là họ huy động bọn què chân cụt tay du thủ du thực xưng là thương binh ầm ầm biểu tình trước ngõ nhà tôi, xông vào nhà gây sự hành hung …. Càng đê tiện hơn khi họ bịa chuyện, làm cho một số anh em dân chủ hiểu nhầm tôi, rồi kích động mấy anh em đó tiếp tay cho các ông lăng mạ, lên án tôi để tự bôi bẩn phong trào, gây chia rẽ nội bộ, cô lập tôi. Thế mà không vi phạm pháp luật à! Phạm pháp … và vô đạo, và ty tiện nữa ấy chứ. Bọn kẻ cướp phạm pháp nhưng không ty tiện, đểu giả như vậy.

* Đề nghị ông nói vừa nghe và nên dừng lại!
- Cả đời tôi chưa hề nghiện bất cứ thứ gì nhưng báo của Đảng tố cáo tôi ăn bới tiền nhuận bút của anh em viết cho Tâp san Tổ Quốc, để uống rượu …

Cuộc đấu khẩu cứ thế diễn ra suốt một buổi. Tôi không kìm chế được nên nhiều lúc nhỡ nói rất to, tuy nhiên, vẫn chờn chợn đợi những lời phán ghê gớm nào đó. Song lặng đi một lúc, rồi ông ta bê ra một chồng tướng các bài lấy trên mạng xuống được in ra rất đẹp.

*“Ngôi sao bị nhốt”, bài này của ông phải không?
- Vâng!

“Yếu tố nhân quyền và dân chủ trong tư tưởng Nguyễn Trãi”, bài này của ông phải không?
Vâng!

“Như dã thú ăn thịt con mình”, bài này của ông phải không?
Vâng!

… Và “Một mầm Gorbasev ở Việt Nam bị diệt”, và “Trông mong gì được”, và “Nỗi bất mãn thánh thiện” vv …

Ông ta kiên nhẫn ghi tên gần hai chục bài viết gần đây của tôi cùng những nội dung đã trình bầy trên thành một biên bản.

Tôi phải ký bốn chữ ký, mỗi trang một chữ.

Rồi ra về, mặc cho các ông ấy định làm gì nữa.

Tôi không muốn kể chuyện này làm gì nhưng viết ra đây để may ra các ông lãnh đạo ngành công an và lãnh đạo ĐCSVN đọc được câu này: “Xin các ông đừng tiếp tục hành hạ tôi nữa, đừng làm mất thì giờ tôi. Tôi đã 76 tuổi, không còn gì để sợ hơn sợ sự mệt mỏi, ươn hèn của mình. Quỹ thời gian của tôi rất eo hẹp nhưng tôi còn rất nhiều việc phải làm mà riêng tôi nghĩ chắc là cần thiết và có thể có ích cho nhân dân tôi, đất nước tôi”.

                                                                                            Hà Nội 11 tháng 4 năm 2012
                                                                                                  Nguyễn Thanh Giang
                                                                                     Số nhà 6 – Tập thể Địa Vật lý Máy bay
                                                                                           Trung Văn – Từ Liêm – Hà Nội
                                                                                                Điện thoại: 04) 35 534 370     

Tuesday, August 23, 2011

Một Luật Sư Từ Hà Nội Viết Về Lê Thị Công Nhân

Tôi sẽ đánh giá rất cao việc anh NDQ, chồng LTCN đi biểu tình đến ngày giờ gay cấn nhất nếu không có những chuyện khuất tất, gian dối làm người ta không thể không nghi ngờ "lòng yêu nước" của anh chị.

1, Tại sao vào anh NDQ vào miền Nam gặp anh em dân chủ trong đó, mà cụ thể gặp LTKThu để ăn trưa, anh em dân chủ đi biểu tình ngoài Hà Nội biết cả, anh em dân chủ trong Nam cũng biết, Kim Thu cũng đã trả lời anh Chim Quốc Quốc là họ đang hẹn nhau đi ăn nhưng bất ngờ bị công an bắt mà LTCN lai phóng ra bản tin là đi biểu tình trong SG bị bắt,ra tiếp bài viết trên tiếp tục khẳng định là NDQ đi biểu tình trong SG? Thật tiếc, làm gì cứ thật thà, có sao đâu mà cứ phải dối trá, nó có làm tăng giảm đáng kể gì uy tín vợ chồng cô đâu mà chỉ vì đánh bóng, tôn vinh cho anh chồng mà bất chấp tất cả như vậy. Cô có hiểu được rằng "Một sự bất tín vạn sự bất tin không"? Đừng vơ vét sạch sự kính trọng, yêu mến còn sót lại của anh em dân chủ trong nước dành cho cô.

2. Tại sao trước những thông tin mà Danchuleak đưa ra "xúc phạm" nghiêm trọng đến danh dự, phẩm hạnh, uy tín cả vợ lẫn chồng mà cô không có lấy một lời thanh minh. Cô có biết là đang trút sự khả ố này lên uy tín phong trào dân chủ trong nước không? Đừng bao biện đó là lời người phụ nữ ghen tuông mà không chấp nhé. Cố công xây tượng đài trên nền móng thối rữa thì chỉ là công dã tràng thôi!

3. Xa lánh anh em dân chủ trong nước và xa lánh thực tiễn chỉ khiến cho các bài viết của cô ngày càng lố lăng, thiếu nhựa sống thôi. Càng viết cô càng phơi bày sự "thê thảm" của mình. Chưa kể chỉ biết lấy ông chồng làm "nguồn viết" duy nhất cho mình thì "tượng đài" thế chân cô sẽ cáo trung luôn cho cô đấy. Và liệu cô có "nâng đỡ" nổi sự nghiệp đấu tranh của anh ta không, anh ta có bao giờ thoát khỏi váy vợ để nói vài câu cho có dáng gấp không?

Còn nhiều điều tôi muôn gửi gắm tới cô lắm, bởi đơn giản tôi như bao người từng thần tượng một cô luật sư dễ thương, ăn nói hoạt bát, mạnh mẽ. Song thần tượng ấy sụp đổ khi tôi nhận ra sự hèn hạ về tư cách, ngông cuồng, hợm hĩnh trong cư xử, sự dốt nát, thiển cận về tầm nhìn….và sự tột cùng thất vọng về kẻ tự cho mình là loài ăn bám xã hội, hút máu cộng đồng để tồn tại. Chấm hết.

Luật sư từ Hà Nội
_________________________________________________________________

Danchuleaks xin cám ơn bài viết thật lòng của một luật sư từ Hà Nội đã gởi cho Danchuelaks.  Thank you.  Ít nhất những người có óc, còn minh mẩn đã nhận ra sự thật về Lê Thị Công Nhân.  Danchuleak xin đua ra bản thông tin không trung thực đó mà tác giả,  Luật Sư Từ Hà Nội đã nêu lên trong bài viết cho đọc gia có thêm thông tin.

http://www.hennhausaigon2015.com/?p=4543#comment-556

Bạn nào muốn nghe đoạn pv của tên Chim Quốc Quốc của bọn Vịt thì vào link Danchuleaks đưa ra trên dây mà nghe nhé.  DCL đã track - đi tìm cả một hồi mới ra đoạn audio này cho các bạn nghe vì trong bài của Luật Sư Từ Hà Nội có đề cập đến đoạn này và DCL không muốn đọc giả phải đi tìm.  
Mấy tên Vịt hạng nặng như tên Chim Quốc Quốc nào mà bất lịch sự đến xấu hổ ra mặt.  Gọi cho bà Lê Thị Kim Thu mà không hề hỏi chuyện bà ta mà cứ từ câu đầu cho tới câu cuối thì đi hỏi thằng Quyền đâu rồi và ra sao.  Danchuleak bảo đảm con dân chủ mồm Lê Thị Công Nhân có direct line với cái tên Chim Quốc Quốc  này là gọi bà Kim Thu hỏi chuyện về thằng Quyền như nó đã làm trò đưa tên tuổi của anh Pham Việt Cường và số điện thoại trong bài PR chồng tôi đi biểu tình của nó mà không xin phep người ta bị người ta phản đối đấy.

Bọn Vịt này nó bất lịch sự vậy đó mà còn dám nói la ̀chị kia không phải là Lê Thị Kim Thu,  nếu là Kim Thu thì phải biết thằng Quyền ở đâu.  Làm như người ta có trách nhiệm theo đít thằng chồng con Lê Thị Công Nhân như bọn Vịt này vậy.  Nhưng hỏi sao thì cô Kim Thu kia cũng thật thà mà trả lời cái tên bất lịch sự Chim Quốc Quốc kia vì cô tả tưởng hắn là Hoàng Tư Duy, phát ngôn viển của đảng VT, là
cô ta và thằng Quyền có đi biểu tình gì đâu, SG có biểu tình đâu và ý định là đi ăn mà.  Hế thì lộ tẩy hết mẹ.  Đi biểu tình gì mà đi mua hai trái xoài đem theo ăn?  Tên Chim Quốc Quốc lấy lệnh từ thánh nữ là gọi cho Kim Thu rồi từ KT thì tên Chim ó đâm kia hỏi vè thằng Ngô Duy Quyền.  Mẹ nó tâng thì có Cha nó hứng.  Con bà nó, một lủ bỉ ổi. 
Cái tên muốn tâng bóc con LTCN và thằng NDQ đấy.  Muốn chữa cháy cho con LTCN.
 
Danchuleaks nghe đâu là tuần rồi 8 người đi biểu tình bị bắt và trong đó có tên Ngô Duy Quyên, bị vợ tống đi biểu tình để hành nghề mà.  Khi anh em đực thả ra khỏi bót CA thì tất cả rủ nhau đi uống beer.  Có ai mời tên Quyền đi đâu, nó cứ sáp tùng đi theo.  Mấy anh em này có lạ gì tên Ngô Duy Quyền đâu và cả 2 tháng nay anh em điều tránh nó mà.  Thế là con vợ dân chủ xàm này gọi biết la` thằng chồng nó đang uông beer với anh em yêu nước.  Thế là nàng mau mau  tới nơi, chụp vài tấm hình rồi rước thằng Quyền về.  Anh em điều bảo nhau là: để xem, bảo đảm vài ngày là sẽ có bài phống sự của LTCN nói là Chồng Tôi Đi Biểu Tình. 
Chu cha, anh em ở HN nói không sai tí nào.  Dường như sáng nay em dân chủ mồm làm y hệt như lời anh em đoán vậy đó. Nó đóng kịch để được bắt rồi cò mòi đua lên mấy đài Vịt phỏng vấn như tên Chim Quốc Quốc ó đâm kia.  

Tôi thấy mắc cở cho Lê Thị Công Nhân quá, bên danchimviet thì vào comment kéo tên em Tiến Nam vào, coi như lạm dụng anh em để xem như được associated với họ vây, ajoure' với anh em vậy.  Nhưng Lê Thị Công Nhân này không biết là họ đang cười thánh nữ đấy.  Họ biết cả trò đống kịch của thằng Quyền và không ai muốn dính liếu gì tới Ngô Duy Quyền, không ai hỏi và không ai mời. 



Anh em còn nói là không muốn dính liếu với Ngô Duy Quyền vì nó đóng kịch quá đi thôi.  DCL xin quote một câu của em cùng đã bị bắt ở HN mà đực Lê Thị Công Nhân nhắc, coi như là ajouré với anh em nhé.  Cái em mà hân hạnh được con xàm Lê Thị Công Nhân nêu tên bên danchimviet đó, em TN ấy mà.  Em ấy nói thế này nè:
" bạn ấy (Ngô Duy Quyền) diễn kịch nhiều quá mỗi lần gặp CA bạn ấy đều la toáng lên."

Em Lê Thị Công Nhân này hết đường rồi, phải tống thằng chồng đi biểu tình rồi ngồi nhà hành nghề dân chủ cho thằng Quyền.  Thật xấu hổ vậy đó, nhưng mặt thánh nữ Chai rồi.


"Đấu tranh" nhưng cứ hướng ra ngoài, nhấm vào túi tiền đồng bào hải ngoại như thánh nữ Lê Thị Công Nhân, còn đồng bào trong nước thì không tập trung công sức mà thuyết phục họ. Trò làm tiền số một đây và có ngày cũng lấy cớ "tôi đấu tranh" rồi lên máy bay an toàn bên "thiên đường" nước Mỹ này như Trần Khải Thanh Thủy vậy.  Mở mắt nhe bà con, DCL nói không sai đâu.  Toàn là đóng kịch cho mục tiêu riêng của nó.  LTCN có mộng sống ở nước ngoài từ lâu.  Hỏi ông Nguyễn Ngọc Bình bên pháp thì biết.  

Monday, August 22, 2011

Audio Leaks và bài 'Thông Cáo Báo Chí' của ông Võ Đình Chương

Thưa các anh chị em, hôm nay Danchuleak lại nhận được một cái link bạch hóa Đảng Thăng Tiến chỉ có tiếng chớ chẳng làm gì và những cách buôn chính trị của họ.  Trong bài bạch hóa này có đề cập tới anh Nguyễn Phong mà đã bị cái đảng cò mòi, bù nhìn này đưa lên rồi bỏ rơi như con dê tế thần.  Anh Nguyễn Phong là đảng trưởng của đảng Thăng Tiến và đã bị kết án 6 năm tù.  Bài viết này của chú Võ Đình Chương đã đưa lên từ tháng 10 năm ngoái bạch hóa những trò bỉ ổi như đưa tin không chính thực, giả như  Cha Lý đã từng nói trên các diển đàn là có mấy chục ngàn anh em biểu tình tại SG năm ngoái, 2010, và lực lương 8406 lên cả chuc ngàn người, v.v....Những thông tin không có sự thật đã được cho ra như là thật vậy rồi ngài đã lên paltalk kêu gọi đồng bào hải ngoại ủng hộ tài chính.  Những đồng tiền này đi vào đâu?  Vào túi ai?  Hay là từ tiện họ cho ai là cho. Chẳng có ai kiểm soát được cả! Không chỉ DCL nhận ra những trò làm tiền đồng bào mà cả những anh em ở trong nước cũng đã có đề cập đến như chị Mai Thu Hương (maithuhuong69@gmail.com ).  Danchuleak xin quote chị Mai Thu Hương trong lá thư chị viết cho anh Đổ Nam Hải như sau: 
+ Khối 8406 không lập quỹ để hoạt động, trái hẳn với các tổ chức khác
lập ra để tranh thủ kêu gọi tài trợ, dẫn đến tình trạng lem nhem làm

+ Tiêu chí ban đầu là không lập quỹ, thế nhưng gần đây không ít thành
viên bức xúc vì các hoạt động xúc tiến gây quỹ của Giáo sư Nguyễn
Chính Kết ở hải ngoại. ông được Khối 8406 cử ra hải ngoại để tranh thủ
sự ủng hộ của kiều bào và các tổ chức hải ngoại không có nghĩa là lấy
danh nghĩa Khối 8406 để quyên tiền. Nếu lấy danh nghĩa cá nhân thì
không sao, nhưng nếu danh nghĩa Khối 8406 thì đã sai chủ trương hoạt
động, ông sẽ phải lý giải điều này thế nào?
 Như nữa năm nay Danchuleak đã trỉ trích hành động vô nhân đạo và bất chánh của họ nhưng hôm nay tình cờ, và thật không ngờ là cũng có những người từng là cộng tác viên, là người đươc tin cậy cũng đã có lời lên tiếng, đưa sự thật ra ánh sáng cho đồng bào biết.  Một anh bạn từ VN gởi cho DCL cái link này bạch hóa thêm những gì Danchuleak đã  biết và vạch mặt phát ngôn viên của họ là con bùi nhìn, dân chủ mồm, làm tiền Lê Thị Công Nhân aka FANA cánh chim hòa bình - Trần Dân Tiên.  Bộ mặt lưu manh của phát ngôn viên của Đảng Thăng Tiến, Lê Thị Công Nhân đã bị Danchuleaks lột trần không thể bào chửa được nữa, chậy trời cũng không được.  Cho nên bao tháng nay đảng Thăng Tiến và phát ngôn viên, đánh võ mồm, Lê Thị Công Nhân im như hến, giả mù giả điết cho qua ngày. 

Đúng là có tiếng nhưng thực chất là cái vỏ không.  Tội nhất là những người như anh Nguyễn Phong, bị bắt rồi thì bị xem như con dê tế thần, không còn được nhắc đến.  Từ khi anh Phong bị bắt, kể cả đảng Thăng Tiến cũng không một lời nào cho anh ấy.  Nếu không có những người còn nhớ anh Phong thì hầu hết không còn ai nhắc đến anh Phong nữa mà chỉ còn biết đến thánh nữ LTCN, kể cả đảng Thăng Tiến.  Bao nhiêu năm nay (3 năm nay) trên trang đảng Thăng Tiến, ai ai vào trang web cũng không thấy hình anh Phong, chỉ có hình Cha Lý bị bịt miệng và hình thánh nữ LTCN.  Họ đã bỏ rơi anh ta đúng như lời tố cáo của ông Võ Đình Chương, đúng là vô lương tâm! Nếu họ đã dám đối sử như vậy với đồng đội của họ thì họ còn gì là chính nghĩa.  (Cả trên wikipedia của đảng TT, dưới tên anh Phong cũng chẳng có link nào.  Khi DCL ghé trang đảng Thăng Tiến vào tháng 4 truóc để viết về vụ này thì vẫn còn thấy cái hình photoshop của Lê Thị Công Nhân chần dần trên trang chính của họ, nhưng chắc vì bị DCL chỉ trích sự việc vô lương tâm của họ và bị Danchuleaks vạch mặt thánh nữ phát ngôn viên, lộng ngôn viên của họ cho nên hôm nay khi DCL ghé home page của họ thì thấy hình của LTCN bị kéo xuống rồi...Hmmm, không thấy Đảng Thăng Tiến lộng khuôn trưng hình thánh nữ nữa! I wonder why?).

Danchuleak xin đăng lại bài của chú Võ Đình Chương cho đọc giả biết thêm tin tức mà có lẻ đọc giả từ trước tới nay chưa biết và Danchuleaks cũng xin add them đoạn audio của DCL đã đưa ra về thánh nữ Lê Thị Công Nhân, phát ngôn viên của đảng Thăng Tiến đánh võ mồm hành nghề dân chủ, lạm dụng đồng bào hải ngoại.  Xin mời anh chị em đọc bài này và nghe audio leak của đồng chí của Lê Thị Công Nhân đã nói gì.  Võ Đình Chương không chỉ là cộng tác viên mà còn là người xát cánh với 8406 và cha Lý, nhưng vì người thật gần và bên trong mới biết những chuyện thâm cung này.  Cũng như Danchuleaks không lạ gì Ngô Duy Quyền và tất cả anh em dân chủ cho nên DCL mới biêt́ trò của kẻ lạm dụng, ham tiếng tham tiền của mụ Trần Thị Lệ và Lê Thị Công Nhân.  Danchuleak còn nhiều audio bạch hóa vạch mặt và từ từ DCL sẽ  cho ra đúng lúc đúng thời, xin mời bà con đọc bài bạch hóa 8406 và đảng Thăng Tiến của người trong cuộc đã dám lên tiếng nói sự thật.

http://www.tinparis.net/thoisu10/2010_04_21_TCaoBaoChiLmNguyenVanLy_VDChuong_.html
http://www.4shared.com/audio/qaAsUZGW/20110219_BND_-_FNA-_Dan_Chu_M_.html


http://www.4shared.com/audio/gJeOzDFl/bach_hoa_ke_hoach_mua_xe_ltcn_.html


Thông Cáo Báo Chí
Ngày 20 tháng 4 năm 2010

Kính gửi : Quý Vị Thân Hào Nhân Sỉ
Quý Đồng bào Việt Nam trong và ngoài nước
Quý Cơ quan truyền thông, Báo Chí

Kính thưa Quý Vị:


Tôi, Võ Đình Chương : Cộng tác viên với LM Nguyễn Văn Lý khi khối 8406 ra đời .


Kể từ khi tôi gửi TỐI HẬU THƯ ngày 14.02.2010 yêu cầu lãnh đạo nhà nước csVN trả tự do cho Cha Lý để ngài được trở về nhà chữa bệnh, tôi đã hoàn toàn im lặng cho đến nay. Sau khi csVN tạm cho Cha Lý về nhà chung Tổng giáo phận Huế để trị bệnh, tôi đã trực tiếp nói chuyện với Ngài qua điện thoại 3 lần.


Lần thứ nhất, Ngài gọi cho tôi bằng máy di động từ VN để thăm hỏi sức khoẻ tôi. Tôi vô cùng xúc động trước sự bất ngờ được nghe lại giọng nói của Ngài vẫn còn như ngày nào. Trước đây hơn 3 năm, hầu như mỗi ngày, hoặc mỗi hai ngày, cha Lý và tôi ít nhất phải có một lần điện đàm trao đổi tin tức, tình hình, hoặc phỏng vấn thu âm để phát thanh trên đài Radio Hải ngoại. Vì tinh thần trách nhiệm cùng với tình cảm gắn bó với Ngài, tôi luôn luôn ủng hộ Ngài hết mình, không ngoài mục đích mong muốn cho quê hương và đồng bào VN được Độc lập, Tự do, Dân chủ và Nhân quyền .


Lần thứ hai, tôi trực tiếp gọi phone về cho cha Lý để kiểm chứng nguồn tin thân cận cho tôi biết là trong nước định sẽ giao quyền lãnh đạo (chức vụ Chủ tịch) của đảng Thăng Tiến VN cho một người khác (không cho biết tên). Còn anh Nguyễn Phong khi csVN thả về thì chỉ giữ nhiệm vụ là cán bộ của đảng mà thôi.


Sau khi trao đổi tình hình chung trong và ngoài nước giữa cha Lý và tôi, những vấn đề tiếp theo là :


1. Tôi đề cập đến Ban Đại Diện của Đảng Thăng Tiến (Anh Nguyễn Phong và Anh Nguyễn Bình Thành ). Cha Lý trả lời rằng (nguyên văn): “NHỮNG NGƯỜI BỊ BẮT ĐÓ LÀ NGƯỜI TA XUNG KÍCH RA NHƯ VẬY ĐỂ XEM COI THỬ BÊN KIA HỌ ĐỐI XỬ NHƯ THẾ NÀO, ĐỂ TỪ ĐÓ MÀ ỨNG XỬ. CHỨ NHỮNG NGƯỜI NÀY LÀ NHỮNG CÁI ..... CÁI VẬT TẾ THẦN! HỌ LÀ NHỮNG CÁI NGƯỜI HY SINH THẾ THÔI, KHÔNG PHẢI LÀ CÁI NGƯỜI ĐIỀU HÀNH THỰC SỰ. CÒN CÁI NGƯỜI ĐIỀU HÀNH THỰC SỰ THÌ NGƯỜI TA LẠI THÔNG GIỎI HƠN NHIỀU … CẦN CÁI NGƯỜI SAU NÀY ĐỂ LÀM VIỆC CHỨ LỆ, CHỨ MẤY ANH ĐÓ THÌ CÓ GÌ ĐÂU ....”(Hết trích)


2. Khi đề cập đến tình hình đảng Thăng Tiến, cha Lý nói (nguyên văn: “CẢ MỘT CÁI KHỐI TOÀN LÀ NHỮNG TRÍ THỨC CAO CẤP. TRƯỚC ĐÓ ĐÃ CÓ NHIỀU LẦN CÔNG NHÂN ( Lê Thị Công Nhân) NÓI RẰNG LÀ: THĂNG TIẾN ĐÃ CÓ KHOẢNG 700 TIẾN HỮU. ĐÚNG ! CŨNG CÓ NHƯ VẬY THẬT, NHƯNG HỌ VẪN NẰM IM, CHO ĐẾN BÂY GIỜ HỌ VẪN NẰM YÊN ….” (hết trích)


3. Khi cha Lý nói tiếp về Liên đảng Lạc Hồng, tôi hỏi ngài: “BÂY GIỜ AI ĐẠI DIỆN CHO LIÊN ĐẢNG LẠC HỒNG?” Ngài trả lời: “ĐẾN LÚC MÀ ANH PHONG ĐÃ BỊ BẮT RỒI Á! Ở TRONG NƯỚC LÀ COI NHƯ CŨNG TÊ LIỆT, THÌ TẠM THỜI ĐỂ YÊN ….” ( hết trích )


Dỉ nhiên trong các cuộc điện đàm này, có nhiều vấn đề khác nữa, nhưng vì có liên quan đến danh tánh của anh em trong nước, nên tôi chỉ trích một vài vấn đề quan trọng này thôi.


Và như đã nói ở phần trên, tất cả các cuộc điện đàm với Cha Lý từ trước nay, tôi đều ghi âm để lưu hồ sơ làm chứng tích lịch sử. Các email liên hệ quan trọng tôi cũng in ra để lưu giữ. Nhờ đó, tôi đã mở nghe lại nhiều lần và không khỏi ngạc nhiên về những điều mờ ám và mâu thuẫn như sau:


- Trong phần 1 nêu trên, ở cuối câu, Cha Lý nói: “…CHỨ MẤY ANH ĐÓ (anh Phong và anh Thành ) THÌ CÓ GÌ ĐÂU”.


- Trong phần 3, cha Lý lại nói ngược lại: “ĐẾN LÚC MÀ ANH PHONG ĐÃ BỊ BẮT RỒI Á! Ở TRONG NƯỚC LÀ COI NHƯ CŨNG TÊ LIỆT, THÌ TẠM THỜI ĐỂ YÊN.”


Như vậy chính Cha Lý đã xác nhận: Anh Nguyễn Phong là người lãnh đạo quan trọng của đảng Thăng Tiến VN! Cho nên khi anh Phong bị bắt rồi thì Ở TRONG NƯỚC LÀ COI NHƯ CŨNG TÊ LIỆT!


- Trong phần 2, Cha Lý lại khẳng định: “CẢ MỘT CÁI KHỐI TOÀN LÀ NHỮNG TRÍ THỨC CAO CẤP”. Như vậy cả một cái khối trí thức cao cấp đó tại sao không làm được gì như anh Phong mà CHO ĐẾN BÂY GIỜ VẪN NẰM YÊN? Phải chăng vì không có Anh Phong lãnh đạo, hay là những trí thức cao cấp “CÒ MỒI” sau khi lùa anh em vô tù hết rồi thì xong việc ngồi chơi hưởng lộc?


Đối với tôi, những ai đồng lõa trong việc chủ trương dùng anh Nguyễn Phong, anh Nguyễn Bình Thành làm cái VẬT TẾ THẦN , là những kẽ độc ác và thủ đoạn, trong khi chúng ta là những người có TÂM LINH thì càng không thể tha thứ!


Tôi là người trung thành với Cha Lý lâu nay, nhưng sau nhiều ngày suy nghĩ và đắn đo, hôm nay tôi quyết định phải đưa tin tức này lên DĐ báo chí để cảnh báo những ai còn lầm lẩn , hãy tránh mang họa vào thân. Vẫn biết rằng, đưa những việc này ra ánh sáng sẽ làm phật lòng Cha Lý , nhưng tôi nghĩ Cha Lý cũng là nạn nhận của những con buôn chính trị mà thôi. Tôi thà làm mất lòng ít người mà cứu được nhiều người, mà trong đó đa số là những người thơ ngây chính trị, sẽ tiếp tục sa lưới như anh em đảng TTVN.


Lần thứ ba trong cuộc điện đàm với Cha Lý, ngài có đọc cho tôi nghe một lá thư của cán bộ đảng csVN gửi cho Ngài như sau (nguyên văn): “NHỮNG NGƯỜI CỘNG SẢN CÀNG NGÀY CÀNG ỦNG HỘ CHÚNG TA. TÔI VỪA NHẬN ĐƯỢC LÁ THƯ, HỌ NÓI RẰNG: CHÚNG TÔI LÀ NHỮNG NGƯỜI VÔ THẦN 90% LÀ ĐẢNG VIÊN, NHƯNG NAY NHỜ ƠN CHÚA VÀ NHỜ CHA, CHÚNG TÔI ĐÃ TỪ TỪ GIÁC NGỘ. CHÚNG TÔI LUÔN LUÔN SÁT CÁNH VỚI 8406 VÀ ÂM THẦM ỦNG HỘ 8406. CHÚNG TÔI LÀ MỘT TẬP THỂ ĐÔNG LẮM, HÀNG VẠN NGƯỜI, VÀ CHÚNG TÔI ĐANG PHẢI ÂM THẦM NHƯ THẾ. NGÀY CHA CHIẾN THẮNG, CHÚNG TÔI SẼ CÔNG KHAI XUẤT HIỆN VÀ CHÚC MỪNG CHA …” (hết trích)


Khi nghe cha Lý đọc lá thư này, tôi chợt nhớ đến hơn ba năm trước khi chưa bị vô tù, Ngài cũng đã nói với tôi là có sáu Uỷ viên Bộ chính trị csVN ủng hộ ngài và 8406. Nhưng sự thật trả lời là họ đã nhử cha Lý và anh em lãnh đạo đảng Thăng Tiến ra mặt để thộp cổ cho vô tù ! Vậy mà hôm nay Cha lý chưa sáng mắt sáng lòng, vẫn còn nuôi ảo vọng!


Tôi nghĩ rằng, những hy vọng và tin tưởng của Cha Lý đối với những tên cò mồi SỜ SỜ TRƯỚC MẮT rất có hại cho những người thật tình đấu tranh cho Tự Do và Dân Chủ của VN, nên tôi không thể im lặng để nhiều người sa lưới công an VGCS.


Vì vậy, tôi đã kết luận: “THÀ MẤT LÒNG ÍT NGƯỜI ĐỂ GIÚP ĐƯỢC NHIỀU NGƯỜI!”


Riêng ở Hải ngoại, tôi thiết tha kêu gọi Quý Đồng Hương, nhất là Quý Niên trưởng, Quý chiến Hữu QLVNCH hãy mau tập hợp lại thành một lực lượng NGƯỜI VIỆT QUỐC GIA để tìm ra một giãi pháp mới, tiếp tục đấu tranh cho một nước VN được ĐỘC LẬP, TỰ DO, DÂN CHỦ.


Đối với Đồng Bào trong nước , không nhất thiết đòi hỏi chỉ có trí thức cao cấp , không phân biệt tầng lớp Nhân dân . Vấn đề là muôn người như một , cùng đồng tâm nhất trí đứng lên đòi hỏi nhà cầm quyền csVN phải trả lại Tự do - Dân Chủ và Độc lập cho Quốc Dân Việt Nam. Không chấp nhận bất cứ thoả hiệp , liên hiệp nào với bọn bành trướng Bắc kinh !!!


Những bài học Cách Mạng tại Ba Lan , nhà Cách mạng Lech Walesa chỉ là một anh Thợ điện tại xưởng đóng tàu Ba Lan , người đã lãnh đạo phong trào đấu tranh Tự do - Dân chủ cho nước Ba Lan thành công rực rỡ và lên làm Tổng Thống đầu tiên, cả Thế giới kính phục .


Cha Lý kính mến!


Con thật lòng xin lỗi cha, khi đưa bản tin này lên DĐ báo chí, mong Cha hảy xem đó như một hy sinh, hy sinh tình cảm riêng tư để cứu giúp mọi người. Trước khi cha ra khỏi nhà tù, con đã gửi nhìều hồ sơ quan trọng về trong đó nhờ người chuyển cho cha, nhưng có lẻ cha không cần biết. Vì vậy con không thể nói nhiều hơn với cha những gì con chứng kiến trong thời gian cha ngồi trong tù. Đến lúc này cha vẫn chưa nhận ra hậu quả LẦM NGƯỜI. Con chỉ mong cha yên tâm trị bệnh, như lời cha đã nói với con trong cuộc điện đàm là :“TOÀ GIÁM MỤC NHẬN LÃNH CHA VỀ TRỊ BỆNH, CHỨ KHÔNG PHẢI VỀ ĐỂ LÃNH ĐẠO KHỐI 8406.”


Những lời nói đó rất đúng, cha nên tuyên bố cho mọi người cùng biết để họ lo liệu. Nhất là đừng để bọn xôi thịt, bọn đấu tranh DC cuội trong và ngoài nước lợi dụng danh nghĩa của cha mà làm nhục và làm hại những người đấu tranh chân chính cho Tự Do, Dân Chủ của Việt nam .


Trọng kính


Võ Đình Chương
_____________________________________________________________

*Xin chú Võ Đình Chưng liên lạc với danchuleaks và DCL xin keu gọi chú đưa ra doạn audio mà chú đã nêu lên trong bài viết của chú ra ánh sáng cho đồng bào biết sự thật để rồi những lòng tốt của đồng bào hải ngoại và anh em chân chính trong nước, không riêng gì chú và cháu mà còn cả triệu người, họ không bị lừa nữa.  Danchuleaks xin cám ơn chú Võ Đình Chương có cang đảm dám đưa ra sự thật dù biết rắng lúc chú viết bài này thì dường như hầu hết chỉ biết tung hô những nhân vật có tên tuổi mà không hề biết sự thật bên trong ra sao.  Và khi Danchuleak quyết định đưa ra trang blog của mình thì DCL cũng biết không ít người sẽ chụp mủ mình nhưng vì DCL lấy sự thật làm chứng cứ và những gì DCL đưa ra không hề bịa chuyện thì DCL không sợ một ai chụp mủ mình cả.  Những kẻ chụp mủ là những kẻ u mê còn sai mê, bị thôi miên bởi những guồn máy tân bóc có hệ thống.  Họ tân bóc vì mục đích, quyền lợi của họ chớ không tốt lành gì cho dân toc VN cả.  

Thưa Cha Lợi.  Trong một bản thông tin nào đó mà DCL có đọc và chụp lai lời của cha hỏi ông Chương nhưng bây giờ tìm lại trang đó không được,  Trong đó cha Lợi có trách ông VD Chương.  Danchuleaks có chụp lại câu hỏi của cha Lợi khi DCL đi research những thông tin vây quanh bài của ông Chương.  DCL xin đăng hình đây cho đọc giả có đầy đủ tài liệu mà tự nhân x̣ét. 

Danhuelaks xin thưa cha Lợi là những câu hỏi của cha hơi thừa. Ông Võ Đình Chương chẳng cần nhân danh ai, ông ta nhân danh cá nhân ông ta là một con người và đã từng xát cánh với 8406 từ đầu mà chính cha Lợi cũng đã từng làm việc với ông là đủ rồi và ông ta không cần nhân danh đảng phái nào cho ra vẻ hoành tráng mới được lên tiếng nói sự thật sao, cha Lợi?   Đã nói là vạch mặt thì phải xin phép người bị vạch mặt à?  Đã nói là bạch hóa thì phải xin phép trước mới được bạch hóa à?  Không lẻ bên sau cái màn che không ai biết thì mấy cha nói khác và trước mọi người thì mấy cha nói khác; vậy thì cha Lợi cho việc ông Chương bạch hóa sự thật là không đúng sao?  Nếu nói như cha Lợi thì đồng bào bên ngoài, họ không biết gì và nghe một lẽ và mấy người bên trong nghe một lẽ, và việc đó có thể chấp nhận được sao?  Sao cha Lợi không hỏi lại cha Lý là Cha Lý có nói những lời mà ông Võ Đình Chương nêu ra không, mà nếu có thì cha Lợi lấy cớ gì quát ông Chương chớ.  DCL chỉ cần muốn biết sự thật và hôm nay vi ̀một anh bạn cho DCL link và DCL biết thêm dược sự thật và cám ơn ông VD Chương.


DCL

Saturday, August 20, 2011

Về Nhân-Quyền, Việt Nam:

Về Nhân-Quyền, Việt Nam:
Vợ bảo hắn phải đi biểu tình

Năm 2011 có lẽ được xem là năm xui xẻo nhất trong đời trai của hắn. Tưởng rằng có được vợ là "Thánh nữ", "Bà Trưng Bà Triệu thời này", "nữ Anh thư Việt Nam…" thì hắn được đổi đời, ai ngờ có lẽ hắn đã phạm vào kỵ húy của thánh thất nên thành ra điêu đứng thế này, mang đủ thứ tiếng xấu trong đó tội xấu nhất không thể chấp nhận được ở một thằng đàn ông: lừa tình lừa tiền của những người phu nữ đã đem lòng yêu hắn. Không ít kẻ độc mồm độc miệng bảo rằng, hắn làm xấu mặt đàn ông Việt Nam Có lẽ cụ Nguyễn Du có sống lại cũng không bút nào tả xiết về nỗi đau mà hắn đã gây ra cho các nàng Kiều.

Âu đời cũng có nhân quả, vỏ quýt dày có móng tay nhọn, bản mặt bị phơi ra cho bàn dân thiên hạ thấy hết, hắn hiện nguyên hình một kẻ bất tài vô dụng, mất hết thanh danh, công việc, sự nghiệp, thành kẻ ăn bám vào danh hão của vợ. Ước mơ sẽ thành cặp bài trùng Nhân Quyền của xứ sở Cộng sản độc tài kia cũng tan theo mấy khói vì cô vợ ngoài cái vỏ bóng bẩy được tâng bóc ấy thì bên trong rỗng tuếch, ngoài cái võ mồm ra còn vô dụng gấp mười lần hắn.

Từ khi blog Danchuleak ra đời, vợ chồng hắn loay hoay, không biết làm cách nào, bất chấp những lời thúc giục của anh chị em, các bậc tiền bối đòi vợ chồng hắn phải lên tiếng thanh minh cho họ đỡ xấu hổ lây, nhưng cơ mà biết nói gì, thanh minh gì trước sự thật trơ trụi, rành rành ở blog http://danchuleaks.blogspot.com/ đó. Cũng định mượn tiếng cậu em vừa ra tù những bất thành vì có lẽ cậu em đáng thương nhìn tấm gương “đấu tranh dân chủ” của vợ chồng hắn mà càng nản nên càng thối chí hơn.

Song có lẽ ông trời không tuyệt đường của ai cả, vợ hắn tuy vô dụng nhưng mồm miệng kéo lại, một sáng kiến nhằm lấy lại “uy tín”, mở đường khai thông bế tắc trong “sự nghiệp đấu tranh dân chủ” của vợ chồng hắn, đó là: đi biểu tình.

Ban đầu vợ chồng hắn cũng chẳng nghĩ ra việc này đâu, thế nên cuộc biểu tình yêu nước đầu tiên ở Hà Nội hắn đâu có mặt. Nhờ cái đầu nhanh nhạy của cô vợ và vị sư phụ quạt mo mà hắn mới biết đến đi biểu tình để “yêu nước” từ lần biểu tình thứ hai trở đi. Từ đó, cứ mỗi lần di biểu tình, hắn không ngại ngó trước ngó sau, tìm chỗ đẹp, dễ lên hình để thiên hạ phải biết “phu quân của Lê Thị Công Nhân đi biểu tình”. Khi công an triệu mấy xe bus đến để quây cản người tham gia biểu tình thì hắn luôn xông pha để sớm được …lên xe bus, tạo điều kiện cho cô vợ ở nhà ra các bản tin FNA Cánh chim hòa bình từ các vùng miền đất nước.Lớ xớ thế nào, ông Công an khu vực luôn gắn bó với vợ hắn như “hình với bóng” lại mò đến nhà vợ hắn để khuyên hắn không đi biểu tình. Cô vợ hắn quả không hổ danh “dân chủ mồm” mà chính hắn từng nhận xét trước khi lấy làm vợ, chớp ngay lấy cơ hội ngàn vàng, phóng thích một bài cực hot dạy dỗ tay cảnh sát già như mẹ dạy con làm bà con hải ngoại khoái…đê mê, tiếp tục gửi xèng cho vợ chồng hắn chuẩn bị sinh con. Đọc bài của vợ hắn mà hắn cũng không thể tưởng tượng được chút sự thật nào khi cô vợ bụng mang dạ chửa sắp đến thời kỳ sinh nở mà mở đài hùng dũng như thế thì có ma nào tin được không, ấy nhưng, hắn nhầm, vợ hắn luôn đúng: đấu tranh dân chủ là phải hùng dũng…trên bàn phím!

Song có lẽ con đường đến sự nghiệp dân chủ của hắn còn lắm gập ghềnh, chẳng mấy ai quan tâm, biết đến tên tuổi của hắn, ngoài cái danh “phu quân của LTCN”, và chỉ được mỗi cô vợ “độc quyền” lăng xê, baatc chấp việc hắn kiền trì, nhẫn nại trong các lần biểu tình đó ra sao. Chán quá, nên lần biểu tình vừa rồi hắn chẳng thèm đi nữa mà vào Nam thăm họ hàng nhà vợ, du ngoạn cho đỡ rầu. Ấy nhưng run rủi thế nào, vào buổi trưa ngày “nhạy cảm” đó hắn hẹn mấy anh chị em ở Sài Gòn đi ăn lại bị công an túm hết về đồn, nhờ tin báo nhanh nhạy của vợ hắn mà tay FNA Khối 8406 hải ngoại ngớ ngẩn nào đó kịp phóng ngay cái bản tin: chồng LTCN bị bắt cùng dân oan Kim Thu vì đi biểu tình ở Sài Gòn. Chúa ơi, dối trá thì cũng phải mở lối thoát đi về, ngày hôm đó ở Sài Gòn làm gì có biểu tình nào đâu! Cô Kim Thu kia trả lời phỏng vấn anh Chim Quốc Quốc cũng thừa nhận ngay, họ chỉ định rủ nhau đi ăn trưa thì vô cớ bị bắt chứ dính dáng chi đến biểu tình, thế nên hắn “cương quyết” chui lủi,  không ra mặt bất chấp anh Chim Quốc Quốc mẫn cán mò tìm hắn để phỏng vấn trước cái tin hot của FNA Khối 8406 kể trên. Chỉ trách cô vợ nhanh mồm mà óc ngắn nên hắn bị rơi vào tình huống trớ trêu, chứ không thì ít nhất cũng được tiếng là công an đã “để ý” đến hắn!

Cũng trong cái ngày run rủi đó, một blogger nổi tiếng từ niềm Nam cất công bay ra Hà Nội tham gia biểu tình cùng anh chị em dân chủ ở Hà Nội có nguyện ý đến thăm vợ chồng hắn vì chút tình nghĩa. Ấy vậy mà cô vợ hắn không dám bắt máy khi nhìn thấy số điện thoại quen đó, chỉ đến khi blogger kia lấy số máy lạ gọi vào thì cô vợ LTCN mới chịu trả lời. Khi biết nhã ý của blogger kia muốn đến nhà thăm vợ chồng thì cô vợ hắn lập tức tìm cách chối, nói hắn đã đi Tiền Giang để giỗ họ hàng cô ta (chứ không phải đi biểu tình nhé), không có nhà đâu, cô thì bận đi mua đồ!!! Thật tội cho blogger nọ, từ xa xôi có cơ hội ra Hà Nội gặp Thánh nữ mà không được, lại bị từ chối “phũ phàng” trước nhóm anh chị em dân chủ bao quanh. Mọi người ngao ngán cho sự nghiệp đấu tranh dân chủ trong cái căn hộ tầng 3 lơ lửng và chỉ gắn với bàn phím, điện thoại của cô ả!

Song cái nết đánh chết chẳng chừa của vợ hắn, bất chấp anh chị em trong nước nghĩ sao, miễn là đồng bào hải ngoại không chối tai là được. Viện cái cớ được hội đoàn phường đến dí cho cái thông báo oái oăm không được tham gia biểu tình (lạ một chỗ là ông chồng - người tham gia biểu tình chẳng được hội đoàn đó để tâm mà họ chỉ muốn gặp mỗi vợ hắn!), cô ta lại tiếp tục cho ra tường trình “Chông tôi đi biểu tình - Phần II” ba hoa về kế hoạch vào Sài Gòn biểu tình lúc …11h trưa với chị Kim Thu ấy nên bị bắt(!?!), cuộc gặp chớp nhoáng theo nghĩa vụ của hội đoàn phường diễn ra mấy phút mà được cô ta …trình diễn hết kiến thức thu lượm được trên mạng để cho ra một …cuộc chiến cam go, gay cấn giữa cô ả mang bầu với cả hội đoàn chục người bất cân xứng, một cuộc đàn áp “thô bạo” của chính quyền và không quên diễn tả ý chí quật cường của gã chồng cù đần như hắn!.

Dù sao thì cũng phải cảm ơn biểu tình, nhờ biểu tình mà hắn có cơ hội…thể hiện “yêu nước”, nhờ biểu tình mà hắn không bị vợ xem là gã chồng vô tác dụng, nhờ biểu tình mà vợ hắn còn rặn ra được mấy cái thông báo và quan trọng nhất, nhờ có biểu tình mà cặp tên Nhân Quyền ấy chưa bị đồng bào hảo tâm ở hải ngoại lãng quên.

Ô hô, hắn cảm ơn biểu tình, cảm ơn lòng yêu nước của đồng bào Hà Nội lắm!


Người Hà Nội
_______________________________________________________________


Danchuleak xin đăng bài viết mà mình mới nhận được của một đọc giả, Người Hà Nội.  Thank you Người Hà Nội.
Hihihi, đọc bài của Người Hà Nội mình mới biết thánh nữ Tham Nhân ở từng ba, lâu nay mình tưởng nó ở tần bốn đó chớ.  Từng lầu ba thì sao được, sao sứng với thánh nữ chân đi không đụng đất kia. Cho nên em xàm dân chủ đánh võ mồm phải tâng bóc thằng chồng hành nghề dân chủ vì nó muốn ở tần lầu 10 kia mà.   Danchuleaks nói thật đấy.  Ngô Duy Quyền có mộng ở tần lầu 10.  Coi như còn 7 tần lầu nữa để bò và leo bằng đủ mọ cách, nhé LTCN.  Cứ tâng bóc kiểu này, lộ liểu tạo thương hiệu - branding cho NDQ để hai người sớm có tiền mua nhà trên lầu 10 và xe auto nhé (Có đủ tiền mua xe hơi là kể chắc, và bị danchuleaks vạch mặt rồi).  À, mà lố bịch như thế thì phản tác dụng hết  rồi còn gì.  Trơ trẻn và lố bịch hết sức!


http://www.hennhausaigon2015.com/?p=4543#comment-556


Bạn nào muốn nghe đoạn pv của tên Chim Quốc Quốc của bọn Vịt Tân thì vào link Danchuleaks đưa ra trên dây mà nghe nhé.  Danchuelaks (DCL) đã track - đi tìm cả một hồi mới ra đoạn audio này cho các bạn nghe vì trong bài của Người Hà Nội có đề cập đến đoạn này và DCL không muốn đọc giả phải đi tìm.  Mấy tên Vịt Tân hạng nặng như tên Chim Quốc Quốc nào mà bất lịch sự đến xấu hổ ra mặt.  Gọi cho bà Lê Thị Kim Thu, (một bà dân oan c tai tiếng tiền bậc gì đó) mà không hề hỏi chuyện bà ta mà cứ từ câu đầu cho tới câu cuối thì đi hỏi thằng Quyền đâu rồi và ra sao.  Danchuleak bảo đảm con dân chủ mồm Lê Thị Công Nhân có direct line với cái tên Chim Quốc Quốc ó đâm này là gọi bà Kim Thu hỏi chuyện về thằng Quyền như nó đã làm trò đưa tên tuổi của anh Pham Việt Cường và số điện thoại trong bài PR chồng tôi đi biểu tình của nó mà không xin phep người ta bị người ta phản đối đấy.
Bọn Vịt này nó bất lịch sự vậy đó mà còn dám nói la ̀chị kia không phải là Lê Thị Kim Thu,  nếu là Kim Thu thì phải biết thằng Quyền ở đâu.  Làm như người ta có trách nhiệm theo đít thằng chồng con Lê Thị Công Nhân vậy.  Nhưng hỏi sao thì cô Kim Thu kia cũng thật thà mà trả lời cái tên bất lịch sự Chim Quốc Quốc kia là họ có đi biểu tình gì đâu, SG có biểu tình đâu và ý định là đi ăn mà.  Đi biểu tình mà mua hai trái xoài đem thao ăn à?  Hế thì lộ tẩy hết mẹ.  Ai ngờ họ  theo Lê Thị Kim Thu chớ họ chẳng biết thằng Quyền này là ai.  Cho nên em LTCN mau mau lên chữa cháy với bài chồng tôi đi biểu tình phần II.  Đúng là một lũ tự tân bóc nhau. Tên Chim Quốc Quốc lấy lệnh từ con LTCN là gọi cho Kim Thu rồi từ KT thì tên Chim ó đâm kia hỏi vè thằng Ngô Duy Quyền.  Mẹ nó tâng thì có Cha nó hứng.  Đúng là một lủ bỉ ổi không thua gì bọn CSVN!
DCL